Lúc , ngay cả ông cụ Cố nãy giờ lên tiếng cũng nổi nữa, liếc mắt cháu trai cả:
"Tiểu Đạm , như là ..."
Cha con ruột thịt với , cần thiết nghiêm trọng hóa vấn đề như chứ.
Chỉ là ông cụ dường như quên mất, gia giáo của nhà họ Cố giờ hình như đều là như thế.
"Ông nội, việc đầu đuôi, ạ?"
Đã tìm thì chỉ vị trí cụ thể cũng là chuyện bình thường, còn thể chứng thực sự nghi ngờ của khác đối với việc , ?
Cao Đạm bao giờ thích chuyện vô ích, đương nhiên, sẽ tiến hành huấn luyện ngầm về phương diện ngay từ khi con trai còn nhỏ.
Trước mặt ông cụ là chén do cháu trai cả dâng lên, dù cũng chẳng chuyện gì to tát, trắng là ông cụ xót chắt trai thôi, ông nhận lấy chén :
"Được , lão già hỏi đến nữa, hai cha con , tiếp tục ."
Cao Đạm liếc thằng bé, nhóc con ôm món đồ chơi bò vài bước tới, đợi bò đến mặt bố nó:
"Bố nè, là chỗ với chỗ , đúng ạ?"
Vậy mà tìm đúng thật, Cao Đạm hiếm khi gật đầu một cái.
Nhìn thấy bố gật đầu xác nhận, nhóc c.o.n c.uối cùng cũng vui vẻ lớn, chỉ là một lúc thì bắt đầu đắc ý khoe khoang:
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
"Bố, Đoàn T.ử cực kỳ thông minh ? Không ngốc chút nào đúng ? Thông minh hơn các bạn nhỏ khác nhiều lắm đó nha!"
Cao Đạm nhướng mày, trong ánh mắt tuy còn vẻ ghét bỏ, nhưng bày bộ dạng như quen :
"Con thể ."
Ông cụ lúc híp mắt đặt chén xuống, vẫy tay với nhóc con:
"Mimi ngoan, đây với cụ nào."
Lập tức, nhóc con hề dừng chút nào, bò nhanh về phía ông cụ, đợi bò lên ông cụ , còn quên đầu bố nó một cái, ý tứ vô cùng rõ ràng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2409-thao-nao-sac-mat-lai-ngung-trong-den-the.html.]
Hứ, bố thương Đoàn T.ử thì thôi, Đoàn T.ử còn cụ thương nè!
Nhận ánh mắt hiệu của con trai, Cao Đạm định để ý tới, dậy về phía vợ .
Diệp Uyển Anh lúc đang suy nghĩ sự việc, bỗng nhiên phát hiện mặt, ngước mắt lên , quả nhiên, đàn ông tới:
"Sao ?"
Cao Đạm : "Câu đáng lẽ hỏi em mới đúng chứ?"
Ách...
Không ngờ đàn ông thấy thật, vốn dĩ cũng định giấu giếm, còn đang tính đợi lát nữa về tìm thời gian hỏi thử, bây giờ, nếu đàn ông tự mở miệng hỏi, thì chi bằng nhân cơ hội giải đáp thắc mắc luôn.
Cao Đạm vẫn luôn đợi vợ lên tiếng, ngờ, cô chẳng gì, ngược còn xòe lòng bàn tay mặt .
Đồng xu bán nguyệt xuất hiện mắt Cao Đạm, trong nháy mắt, sắc mặt Cao Đạm biến đổi vài phần:
"Thứ , ở chỗ em?" Anh hỏi.
Rõ ràng là nhận nó.
Quả thực, đồng xu bán nguyệt vốn dĩ tìm thấy t.h.ả.m trong phòng, mà căn phòng đó giờ vẫn là của đàn ông , chủ nhân của món đồ là nam chủ nhân của căn phòng, đây là khả năng lớn nhất.
Diệp Uyển Anh thấy đàn ông mặt nhận thứ đồ chơi trong tay , từ mặt cũng như ngữ khí câu hỏi , thậm chí còn vài phần ngưng trọng, cô đưa tay nắm lấy tay , đó đặt món đồ tay :
"Nè, vật quy nguyên chủ, lúc sắp xếp hành lý, em tìm thấy t.h.ả.m trong phòng."
Cao Đạm gật đầu, thần sắc mặt vẫn khôi phục , nhưng siết c.h.ặ.t t.a.y vợ một cái, mới nhỏ giọng :
"Đây là của !"
Hả?
Đồ của chồng?
Hóa là , thảo nào sắc mặt đàn ông ngưng trọng đến thế!