Diệp Uyển Anh cân nhắc một lát, mở miệng:
"Vậy cứ liệt kê một bản danh sách những ."
Dù cũng chủ nợ là những ai chứ?
Cố Dự Tân liên tục gật đầu:
"Em ngay đây."
Nói xong, chạy bay .
Nhìn Cố Dự Tân rời , Diệp Uyển Anh chút bất lực, chuyện , vẫn khá là nan giải, nhưng chỉ thể binh đến tướng chặn nước đến đất ngăn thôi.
Chuyện nào chuyện đó, giải quyết từng cái một .
......
Diệp Uyển Anh từ trong rừng cây nhỏ , phát hiện nhóc nào đó thế mà thấy , cũng lo lắng vấn đề an gì, chỉ là nghi ngờ, thằng nhóc chạy ăn chực uống chực ?
Đương nhiên, đáp án là .
Cậu nhóc lúc thấy chú út đỏ mắt, trong lòng lo lắng lắm, cũng chẳng tâm trạng chơi đùa như bình thường, mò thế nào mà đến bên ngoài văn phòng của bố .
Dưới mí mắt của mấy chú lính gác cách đó xa, gõ cửa.
Giọng thanh lãnh cấm d.ụ.c của Cao Đạm từ bên trong truyền :
"Vào ."
Cậu nhóc lúc mới kiễng chân mở cửa, lăn một vòng trong.
Cao Đạm phát hiện thế mà là đứa con trai ngốc nghếch trong nhà, khóe mắt chút giật giật, lạnh lùng mở miệng hỏi:
"Sao con tới đây?"
Thằng nhóc , quấn lấy nó, thế mà nhã hứng đến chỗ ?
Quan hệ cha con như bao giờ ?
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Chỉ thấy nhóc thế mà lạch bạch chạy về phía mặt bố , khi chạy tới, kéo áo bố :
"Bố bố bố bố, Bánh bao với bố cái nha~"
Cao Đạm thuận thế cúi đầu:
"Nói!"
Một chữ thốt .
Cậu nhóc ghé cái miệng nhỏ bên tai bố :
"Bố, chú út nãy đấy, Bánh bao thấy, cũng thấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2459-tieu-mach-leo-banh-bao-nho-chay-den-van-phong-tim-bo.html.]
Hửm?
Cho nên, bây giờ bà xã đang ở cùng thằng nhóc thối Cố Dự Tân?
Khóc?
Quả nhiên là thiếu gia từng trải qua chông gai trắc trở, thể giải quyết vấn đề?
Vậy đều một chút chẳng là xong ?
Trong mắt Cao Đạm xẹt qua sự ghét bỏ rõ ràng, ngẩng đầu lên, cũng thẳng :
"Sau đó thì ?" Tiếp tục hỏi.
Cậu nhóc bĩu môi, cuối cùng nghiêng đầu suy nghĩ: Sao còn đó nữa nhỉ?
Trong đầu ngược hồi tưởng ...
"Ách... Bố, đó bảo Bánh bao tự chơi một ạ!"
Cao Đạm lập tức để ý đến đứa con trai ngốc nghếch nữa, nhưng con trai ngốc mở to mắt mặt, ho khan một tiếng:
"Bố , nếu con còn gì khác , thể ngoài."
Nếu ở đây gì?
Ăn tết ?
Xin , Tết Nguyên Đán qua, qua hai ngày nữa là đến Tết lớn .
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Bánh bao rõ ràng bĩu môi: Bố đây là đang ghét bỏ ?
Ồ, đây là cuối cùng cũng tự giác ?
rõ ràng, đứa nhỏ , cho dù cái tự giác , cũng tự phủ định trong lòng nữa.
Mà cái nhân tố phản nghịch nhỏ , lúc càng bộc lộ .
Hừ, bố bảo con , con cứ đấy!
"Bố, Bánh bao ở đây!" Giọng điệu khẳng định, cho nghi ngờ.
Cao Đạm liếc mắt mấy cái:
"Vậy con tùy ý."
Dù cũng chẳng cản trở gì, nếu thật sự cản trở, thì vặn tìm lý do đ.á.n.h cho một trận.
Cậu nhóc nghiễm nhiên cũng hiểu đạo lý , vẫn dám thực sự loạn.
Đi dạo một vòng trong văn phòng, cuối cùng thoải mái rúc ghế sô pha, điều, cứ như m.ô.n.g đinh , mấy giây đổi chỗ, từ bên cuối cùng đổi sang bên .
Cảm thấy vui lắm, thẳng dậy.