Chỉ là, cái danh xưng "đồ lưu manh" là đang gọi ai thế?
Ai là đồ lưu manh?
Mặc dù Đoàn T.ử và Tiểu Thạch còn nhỏ, nhưng hai đứa cũng "lưu manh" từ ho gì, càng là tên gọi chuyên dùng cho .
Lập tức, ánh mắt nghi hoặc đồng loạt về phía bên cạnh.
Người đàn ông lúc vẫn giữ vẻ mặt cợt nhả lưu manh, dường như chẳng hề để tâm đến danh xưng lưu manh , rốt cuộc là coi gì là để ý?
"Làm gì? Mày tao gì? Chỗ của bọn mày... nướng cái gì thế?"
Thằng bé cầm đầu chút sợ sệt, đây chính là tên tiểu lưu manh lừng lẫy trong thôn, hơn nữa, thường xuyên bắt nạt trẻ con trong thôn. Cho dù phụ tìm đòi công bằng, nhưng đó cũng sẽ luôn tên tiểu lưu manh chơi khăm , lâu dần, lớn trong thôn đều cho con cái tiếp xúc với tên tiểu lưu manh nữa.
Sau đó, tiểu lưu manh liền trở thành v.ũ k.h.í lợi hại để dọa trẻ con, bất cứ lúc nào cũng các phụ lôi để hù dọa lũ trẻ.
"Anh ... đừng hòng bắt nạt bọn em, bọn em đông lắm đấy!"
Phụt, câu , quả nhiên chỉ trẻ con mới .
Bọn mày đông hơn nữa, thì cũng chỉ là một đám củ cải nhỏ thôi, tác dụng gì?
Tên tiểu lưu manh chẳng hề ảnh hưởng, thẳng đến giá lửa ngó:
"Không chỉ nướng khoai lang, còn nướng cả khoai sọ khoai tây nữa ? Chậc chậc, tệ tệ tệ....."
Đám trẻ con trong thôn thấy lời của tên tiểu lưu manh, lập tức mặt mày đều méo xệch:
"Anh, ăn ? Nếu bắt nạt bọn em, bọn em thể chia cho một củ khoai tây nướng."
"Dừng! Một củ mà đủ? Không thấy bên bọn tao chỉ một ? Bọn tao còn một con ch.ó mực to đùng nữa !"
Cho nên, lưu manh vẫn là lưu manh, đến đồ của trẻ con cũng trấn lột!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Quả thực hổ!
Còn nữa, ch.ó mực to đùng thì ăn cái gì mà ăn?
Dù từng , còn cho ch.ó ăn nữa, ch.ó trong thôn chẳng đều ăn đồ thừa canh cặn của chủ nhà ?
Tuy nhiên, ch.ó trong thôn cộng , hình như đều bóng mượt bằng con ch.ó mực to đùng bên cạnh tên tiểu lưu manh !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2504-ba-vuong-thon-que-man-cuop-do-an-cua-tre-con.html.]
Cái màu đen , đen như than đá , lông lá cứ bóng loáng lên!
Thì chẳng thừa lời?
Đại Hắc là Vua quân khuyển, ch.ó hùng ? Đã giành bao nhiêu huy chương vàng ?
Đãi ngộ của Đại Hắc , còn hơn con nhiều lắm.
Mấy củ khoai lang khoai tây khoai sọ nướng của các , Đại Hắc khi còn chẳng thèm để mắt.
Thằng bé cầm đầu sắp đến nơi , tay quệt mặt hai cái:
"Đồ lưu manh, cướp bóc ? Có tin em mách lớn ?"
Ái chà!
"Đi , mau , bọn mày hết mới , tất cả đồ ăn ở đây thì ngại quá, đều thuộc về tao ."
Sẽ sợ phụ nhà các ?
Xì, nếu sợ thì những năm qua lớn trong cả thôn đều dám ho he mặt tiểu lưu manh ?
Đó chẳng là do tiểu lưu manh chơi khăm cho sợ ?
Cũng chính là trong truyền thuyết: Không trêu thì trốn còn ?
Trẻ con mà, thấy đồ ăn đều còn, thế thì còn gì là trời đất nữa?
"Không !"
"Xì, mày là ? Mày tính!"
"Không là , đồ lưu manh quá đáng lắm, còn nữa, hai đứa bé hình như thôn ?"
Tiểu lưu manh hừ hai tiếng, ánh mắt thằng bé cầm đầu hỏi:
"Người là ai thì liên quan gì đến mày ? Nhanh nhẹn lên, mang đồ ăn qua đây, cho kỹ, bên bọn tao, một lớn, hai nhỏ và một con ch.ó mực to, nếu thiếu phần của ai trong bọn tao, thì bọn mày đừng hòng ai ăn!"
Đã gọi là lưu manh , cướp đồ ăn của trẻ con, thì cũng chẳng gì ngại ngùng cả.