Điện thoại cuối cùng cũng cúp máy, cô thấy biểu cảm vui hiện rõ mồn một mặt đàn ông chứ?
"Với một lạ quen , em cần dịu dàng thế ?"
Phụt, câu xong, Diệp Uyển Anh chẳng gì nữa. Cái hũ giấm chua loét nhà , thật sự là quá chua đấy?
Hơn nữa, cô chỉ chuyện lịch sự thôi mà, cái gì mà dịu dàng dịu dàng?
Người đàn ông , thể bớt ghen tuông vớ vẩn ? Hoàn khớp chút nào với hình tượng trong lời đồn đại bên ngoài của !
Lườm vài cái, Diệp Uyển Anh sang vợ chồng nhà họ Dương:
"Bọn trẻ cả, đang chơi ở cái thôn cách sở nghiên cứu xa ."
Nghe câu , vợ chồng Dương Lâm đều thở phào nhẹ nhõm, mặt Dương Lâm vẫn còn vương vệt nước mắt:
"Chị dâu, thật ? Bọn trẻ bắt cóc chứ?"
Diệp Uyển Anh gật đầu:
"Là thật, bọn trẻ đều bình an, còn Đại Hắc ở đó nữa!"
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Nhắc đến Đại Hắc, hiện tại cả sở đều Đại Hắc biến mất, nhưng ai rằng Đại Hắc theo hai đứa nhỏ ngoài!
Lần , ngay cả Cao Đạm cũng lộ vẻ ngạc nhiên vài phần.
Sau đó, mới gọi một cuộc điện thoại khác:
"Báo cho họ , tìm thấy Đại Hắc ."
Người bên đầu dây còn đang nghi hoặc: Đại Hắc tìm thấy ? vẫn đang tìm mà? Tuy nhiên, điện thoại là do đích Sở trưởng Cao gọi tới, chắc chắn thể là giả .
Vội vàng đặt điện thoại xuống, đó thông báo cho những đang tìm kiếm Đại Hắc.
Bên phía văn phòng, trạng thái hiện tại của Dương Lâm thích hợp để đón , cuối cùng bốn sắp xếp đón là Cao Đạm, Diệp Uyển Anh, Ngô Tiến và kỹ sư Dương.
Dương Lâm tiễn đến cửa, vẻ mặt vẫn yên tâm. Có lẽ chỉ khi nào Thạch Đầu lành lặn xuất hiện mặt, Dương Lâm mới khá hơn .
Còn về phần Diệp Uyển Anh và Cao Đạm, hai vợ chồng lúc đều cùng một suy nghĩ trong lòng:
Đứa trẻ hư, thiếu đòn!
Bánh Bao nào đó vẫn sắp gặp họa .
Đang tên lưu manh gọi , vốn dĩ bé qua đó, nhưng nghĩ đến việc tên lưu manh gọi điện thoại cho bố , bé tò mò bước tới:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2512-hu-giam-chua-loet-va-mon-no-cua-nhoc-con.html.]
"Chú gì với bố cháu thế?" Cậu bé hỏi thẳng.
Nghe , tên lưu manh hừ một tiếng:
"Không chỉ với bố nhóc, mà còn với nhóc nữa."
"Hả? Mẹ cháu cũng ở đó ạ?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc con lập tức xụ xuống.
Tiêu !
Tiêu , tiêu , tiêu đời .
Nếu lén lút chạy ngoài chơi, chắc chắn sẽ giận lắm!
Tên lưu manh nhóc con mặt với biểu cảm mếu máo sắp thì thấy buồn :
"Sao thế, nhóc dữ lắm ? Nhóc sợ nhóc lắm ?" Hắn hỏi.
trong lòng nghĩ: Không giống lắm, giọng rõ ràng dịu dàng mà, thể dữ ?
"Mới , dữ, Bánh Bao cũng sợ , Bánh Bao chỉ là giận thôi!"
Nhóc con từng , con gái tức giận, tức giận sẽ dễ già , sẽ còn xinh nữa.
Cho nên, bé mới tức giận.
Mẹ luôn xinh cơ!
Tên lưu manh đương nhiên hiểu suy nghĩ trong lòng thằng nhóc , gãi gãi đầu:
"Gọi điện thoại là trả tiền đấy. Nhóc, đưa tiền đây!"
Hả?
Nhóc con lập tức ngẩn , bàn tay nhỏ bé theo phản xạ che c.h.ặ.t túi áo của , đó xù lông lên :
"Tại Bánh Bao đưa tiền?"
"Là gọi cho bố nhóc, chứ gọi cho bố tao , nhóc đưa tiền thì ai đưa?"
Lời của tên lưu manh cũng vẻ lý, Bánh Bao nào đó thật sự nghiêm túc suy nghĩ: Ừm, đúng là như , chú lưu manh đúng là gọi điện cho bố thật.
mà đưa tiền á?