Xì, chẳng qua là cái hũ giấm chua đổ thôi, thì đường hoàng lắm.
Tuy nhiên, là suông.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Đợi đến ngày mai, đội hộ vệ thực sự sẽ nhận một quy định mới từ cấp ban xuống: Trong thời gian gác, tuần tra, trừ trường hợp đặc biệt, tất cả các thành viên phép chuyện riêng!
.....
Cả nhà ba trở về khu gia thuộc, khi ngang qua cửa nhà thằng bé Đá, còn thể rõ tiếng chị dâu Dương Lâm đang với giọng nghẹn ngào như sắp :
"Đá, , nếu mà chào hỏi, và bố con sẽ thực sự gửi con về quê đấy!"
"Ui da, , con mà, bao nhiêu , xem bố con kìa, bố giống cứ lải nhải một câu mãi thế!"
Con trai, quả nhiên từ nhỏ đặc biệt ghét phụ nữ càm ràm, cho dù phụ nữ đó là ruột của !
Cả nhà ba thói quen là lén chuyện nhà khác, bèn mở cửa, nhà.
Đã về đến nhà, chuyện của bạn nhỏ hôm nay thể cứ thế mà cho qua .
Hai vợ chồng sóng vai ghế sô pha:
"Con trai, đây." Diệp Uyển Anh mở miệng gọi.
Chân nhóc khựng , trong lòng cảm thấy , lí nhí hỏi:
"Mẹ ơi, chuyện gì thế ạ?" Cậu bé lanh lợi nhúc nhích bước nào, chỉ hai con mắt đảo qua đảo với ý dò hỏi cực kỳ nồng đậm.
Diệp Uyển Anh , nhưng bây giờ là lúc giáo d.ụ.c con trai, cô cố nín :
"Bảo con đây thì đây, mà lắm câu hỏi tại thế?"
Chỉ thấy nhóc vẫn chần chừ vài giây, cuối cùng, nhận một ánh mắt cảnh cáo đầy đe dọa từ bố, mới chạy chậm gần, trong lòng run rẩy, mặt hai vợ chồng.
Lúc ở phòng khám hỏi qua , lúc cũng cần thiết lặp nữa:
"Con cũng nhận sai , sai thì chắc chắn phạt, con tự xem, xử lý thế nào?"
Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2529-chon-mot-trong-hai-duong-nhien-chon-chay-bo.html.]
Còn kiểu nữa ?
Để trẻ con tự nghĩ cách trừng phạt bản ?
Bạn nhỏ chút phản ứng kịp, dù cũng mới hơn hai tuổi đầy ba tuổi, thông minh đến mấy thì một chuyện cũng thể nghĩ .
"Mẹ ơi?" Giọng mềm mại ngọt ngào vang lên, gọi đến mức lòng Diệp Uyển Anh mềm nhũn, thật sự nỡ phạt nữa.
Cao Đạm liếc mắt một cái liền suy nghĩ của vợ, lập tức, trong đầu lướt qua một câu: Từ mẫu đa bại nhi!
Đương nhiên, câu thể miệng, cô vợ nhỏ bên cạnh rõ ràng lung lay, ánh mắt Cao Đạm lóe lên, trầm giọng :
"Diệp Thời Duẫn, chạy bộ năm trang chữ, con tự chọn !"
Chạy bộ, là chạy lon ton trong nhà, mà là sân huấn luyện bên ngoài. Ở chỗ Cao Đạm, giới hạn chạy bộ thấp nhất bao giờ mười vòng.
Sân vận động của Viện X, một vòng tiêu chuẩn là bốn trăm mét, mười vòng chính là bốn cây .
Mà đối với con trai ruột, hết cách, chỉ thể bất đắc dĩ giảm một nửa, nhưng một nửa cũng là năm vòng đấy.
Tròn hai cây !
Con nhà ai mới đầy ba tuổi mà phạt chạy hai cây chứ?
Đừng trẻ con, ngay cả phần lớn lớn, nếu thường xuyên rèn luyện, chạy hai cây xong cũng đủ thở , huống chi là một hạt đậu nhỏ xíu.
Năm trang chữ, là năm trang vở ô ly, cộng cũng ít, tương đương với mức độ bài tập của học sinh tiểu học lớp một .
Khi thấy lựa chọn một trong hai mà Cao Đạm đưa , khuôn mặt bạn nhỏ lập tức nhăn nhúm , ánh mắt cầu cứu sang Diệp Uyển Anh bên cạnh:
Chạy bộ hoặc chữ, thể chọn cái nào ?
Diệp Uyển Anh khẽ lắc đầu với con trai, rõ ràng là đang : Không .
Trong khoảnh khắc, biểu cảm mếu máo đáng thương của bạn nhỏ xuất hiện, một lúc lâu , mới thấy bé đưa lựa chọn:
"Chạy... chạy bộ ạ."