Hai nhóc tỳ lúc đang song song bậc thang, ở giữa bày đầy đồ ăn vặt lấy từ trong cặp sách , nhóc con đang ngừng giới thiệu cho Tiểu Cửu bên cạnh:
"Anh Tiểu Cửu, cái kẹo bông gòn ngon lắm, ngọt ngọt mềm mềm, còn chút vị chua chua nữa đấy."
Hai tay Tiểu Cửu cầm xuể nữa , em trai vẫn đang nhiệt tình chào hàng, mặt bé cũng hiện lên vẻ cưng chiều bất lực:
"Đủ , đủ em trai, cầm hết ."
Nghe , nhóc con lúc mới ngẩng đầu lên, thấy hai tay Tiểu Cửu đều nắm đầy ắp, bé hì hì, móng vuốt nhỏ còn gãi gãi đầu:
"Ách, em quên mất." Cậu bé lầm bầm nhỏ.
Chỉ mải nghĩ đem tất cả đồ ngon cho Tiểu Cửu, những chuyện khác nhất thời đều cân nhắc đến.
"Vậy... mấy cái còn bây giờ?"
Đối mặt với câu hỏi của nhóc con, Tiểu Cửu vội vàng : "Em cất , chừng là đủ , phần còn em trai tự ăn ."
Sao thể lấy hết của em trai ? Như cũng quá hiểu chuyện .
Tính cách Tiểu Cửu quả thực trưởng thành sớm hơn một chút, những đứa trẻ cùng trang lứa khác chắc nghĩ những điều , đồ ăn thì chẳng sẽ chiếm hết ?
Thảo nào đều hết mực yêu thương một Tiểu Cửu hiểu chuyện như .
Chỉ là, đối với nhóc con mà , chỉ cần là bé công nhận, thì nhất định sẽ đối xử với đó .
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Hiện tại còn nhỏ, sự thể hiện chỉ thể là đem những món ngon thích ăn chia sẻ cho đối phương.
Cho nên, sự từ chối của Tiểu Cửu, nhóc con hiển nhiên là đồng ý.
"Ưm, !" Cậu bé trực tiếp lên tiếng từ chối.
"Hả?"
Chỉ thấy Đoàn t.ử nào đó lập tức trở nên nghiêm túc, năng hùng hồn đầy lý lẽ:
"Anh Tiểu Cửu, mấy cái đều là Đoàn t.ử mang cho , ở nhà Đoàn t.ử còn nhiều nha."
Ách, nhất thời, Tiểu Cửu cũng từ chối thế nào.
"Vậy... cũng cầm hết, cứ để ở nhà ." Cậu bé nhỏ.
Nghe , nhóc con quả nhiên tít mắt, gật đầu thật mạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2569-me-oi-buong-nguoi-ta-ra.html.]
"Vâng, ạ!"
Sau đó, hai nhóc con liền bắt đầu tay nhét hết những thứ lấy trong cặp sách, nhét xong, liền dậy chạy trong nhà.
Vừa khéo, bên ba lớn cũng chuẩn xong để ngoài dạo phố, liền thấy hai nhóc tỳ đang chạy tới.
Lăng Cẩm vẫy tay với con trai út:
"Tiểu Cửu, đừng chạy nữa, dạo phố thôi."
Dạo phố?
Nghe thấy từ Tiểu Cửu vui vẻ:
"Mẹ, chúng dạo phố ạ? Có mua đồ ạ?" Cậu bé hỏi.
Dạo phố mà mua đồ thì còn dạo gì?
Lăng Cẩm ừ một tiếng, :
"Vào nhà bộ quần áo khác ."
"Ồ, ạ!"
Nhìn con trai út chạy biến trong nhà, Lăng Cẩm bất lực. Con trai út so với con trai lớn lúc nhỏ thật sự là một trời một vực. Con trai lớn từ lúc sinh luôn yên tĩnh, hiếu động như thế ?
Tuy nhiên, điều Lăng Cẩm là, Diệp đại thiếu gia những năm đó coi là hoạt bát . Từ ba tuổi khi ruột mất , cũng chính từ lúc đó, Diệp Nguyệt Sâm bắt đầu theo con đường lạnh lùng của cha ruột, mãi cho đến hơn hai mươi năm gặp gia đình em gái, mới coi như chút hòa hoãn.
Đoàn t.ử nào đó thấy Tiểu Cửu chạy , lập tức cũng theo , kết quả bé kéo :
"Anh Tiểu Cửu quần áo, con cứ đây đợi."
Thế nhưng, nhóc con ngừng vặn vẹo cái hình nhỏ bé:
"Mẹ ơi buông , ."
Nhìn con trai đang vặn vẹo như con sâu trong tay, Diệp Uyển Anh buông tay :
"Làm gì mà nhất định ?" Cô hỏi.
Nhóc con tự do, thẳng , mới trả lời:
"Đoàn t.ử đưa đồ cho Tiểu Cửu mà." Vừa nhún nhún cái cặp sách nhỏ đeo lưng.