Phụt!
Nhóc con mặt , e rằng bao giờ ngờ , trong lòng nó nghĩ như .
là quá vô lương tâm!
Cốc cốc...
lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Một nhóc Đoàn T.ử nào đó tự giác:
"Mẹ ơi, Đoàn T.ử mở cửa." Nói xong, cần gì, nhảy tưng tưng bằng đôi chân ngắn cũn của chạy .
Mở cửa , quả thật cảnh tượng bên ngoài dọa cho một phen:
"Chú ơi, các chú đây là...?"
Có nhầm ạ?
"He he, nhóc con, cháu ở nhà ?"
"Có ạ, ơi, chú tìm ." Cậu bé đầu gọi trong nhà.
Diệp Uyển Anh dậy từ , vài bước tới, ngoài cửa, liền lập tức hiểu .
Người đàn ông nhắc qua một , rằng hai ngày gần đây sẽ mời Triệu Soái và mấy họ đến nhà ăn cơm, cô còn định ngày mai khi ký hợp đồng xong sẽ phố mua sắm, ngờ, đàn ông đó lo liệu xong xuôi thứ.
Gà, vịt, cá, thịt, và các loại rau, đều chuẩn đầy đủ.
"Chào chị dâu." Hai trai trẻ ở nhà ăn đầu đến giao rau cho nhà Sở trưởng Cao, Diệp Uyển Anh vẫn còn nhớ hai trai .
"Vào , , để xách giúp một ít."
"Không cần, cần, chị dâu đừng động , chúng vác ." Vừa , nắm c.h.ặ.t túi vai buông.
Diệp Uyển Anh bất đắc dĩ, đành buông tay:
"Cứ để trong là , cần mang bếp ."
Hai trai trẻ vác vai những thứ trông hề nhẹ, hai tay cũng rảnh rỗi, đều xách theo ít đồ.
Đứa trẻ mười tám, mười chín, hai mươi tuổi nhà ai mà là trẻ con?
Người thể giúp đỡ công như , nhưng thể cứ thế mà an tâm hưởng thụ.
Nếu là mười, hai mươi năm , những đứa trẻ hai mươi tuổi cũng mới chỉ là sinh viên năm hai, vẫn còn ngây thơ trong sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2605-co-phai-thuoc-doc-dau-ma-so.html.]
Chị dâu của Sở trưởng Cao đối xử với , chuyện sớm lan truyền khắp đội hộ vệ.
Đầu tiên, chị dâu bao giờ tham lam lợi nhỏ, hơn nữa mỗi giúp đỡ xong, chị dâu đều sẽ chân thành cảm ơn, cuối cùng còn lấy đồ ăn vặt cho .
Tuy rằng những thứ là đồ quá giá trị, nhưng quan hệ giữa với , là qua như ?
nào chị dâu cũng như , dọa cho ít mỗi giúp đỡ xong đều lập tức ba chân bốn cẳng chuồn .
Người bây giờ, tâm tư đều thật thà, chất phác, giúp đỡ là giúp đỡ, cam tâm tình nguyện, thể nào cũng nhận báo đáp?
Nói ngoài, mặt mũi còn để ?
Đến nỗi, Diệp Uyển Anh mấy cũng dở dở .
Làm như , thật sự ý gì khác, chỉ là cảm ơn thôi, nhà những món đồ nhỏ đó, chỉ là tiện tay, nghiêm trọng đến thế!
Hai trai trẻ mang đồ , Diệp Uyển Anh vẫy tay với nhóc con bên cạnh:
"Đi rót nước cho các chú ."
Ở nhà, nhóc Đoàn T.ử tuy nhỏ, nhưng thành thạo việc rót nước cho bố .
Đương nhiên, nước đều là nước sôi để nguội trong bình, nguội từ lâu.
"Vâng ạ, ."
Cậu bé lon ton , về phía bàn, đó từ trong tủ lấy hai chiếc cốc giấy mới bắt đầu rót nước.
Ở cửa, hai trai trẻ chặn bên trong, chuồn cũng , mặt mày đều lộ vẻ .
Diệp Uyển Anh thấy mà khóe miệng co giật:
"Hai cái vẻ mặt gì ? Không chỉ là rót cho hai chút nước, t.h.u.ố.c độc !"
Khụ.
Đương nhiên t.h.u.ố.c độc .
, chỉ là quen thôi.
"Chị... chị dâu... chúng ... còn việc, vội về ạ."
Diệp Uyển Anh liếc mắt mấy cái:
"Yên tâm, thời gian uống một ly nước, lỡ việc gì ."