Hành động của Liêu Cương khiến Cao Đạm nhíu mày một trận, nương theo ánh đèn pin, Cao Đạm cũng rõ dáng vẻ của đang ấn mặt đất.
Có thể khẳng định, đây chính là một con !
Tuy rằng lông bao phủ, nhưng cấu tạo cơ thể thì sai, là thể con .
"A a a... a a... gào~"
"Bị bắt còn thành thật? Câm miệng!" Liêu Cương bò dậy từ đất, quát một câu với dã nhân mặt đất.
"Cậu đang cảnh báo." Cao Đạm bỗng nhiên .
Chỉ thể , đường đường là Cao Diêm Vương hổ là đại ma đầu truyền kỳ trong miệng !
Cái cũng thể đoán !
Cũng là ai bằng .
"Sở trưởng Cao, ngài đang cảnh báo?" Liêu Cương khó hiểu hỏi.
Đương nhiên, nhận sẽ là ánh mắt lành gì.
Chế giễu cộng thêm khinh bỉ, thỏa thỏa.
Khụ, tuy rằng như thế, nhưng vẫn nguyên nhân nha.
Khinh bỉ thì khinh bỉ thôi, cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Hiện tại, ham tìm hiểu càng nhiều hơn một chút, mặt mũi là cái gì? Có thể ăn ? Hơn nữa, ở đây khác.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
"Cậu hẳn là cư dân hòn đảo , chuyện, hai tiếng đầu tiên chắc là đang phản kháng, tiếng kêu phía , chính là đang cảnh báo, máy dò tìm dò đảo hai ."
Cho nên, nghĩ, liền thể thông suốt.
Cũng chỉ Liêu Cương đầu óc chuyển quá chậm.
Hít~
Tưởng ai cũng thể bộ não của Sở trưởng Cao ngài ?
Có khả năng ?
Mọi mơ cũng đấy!
"Dây thừng."
"Ồ, đây."
Phản ứng còn thật là chậm nửa nhịp.
Khụ, cũng ai cũng thể theo kịp tiết tấu của Sở trưởng Cao ngài ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2668-hieu-lam-tai-hai-cha-con-doi-dau-trong-bong-toi.html.]
Ngài chính là một con yêu nghiệt!
Không chỉ ngài, còn vợ ngài, con trai ngài, đều là !
Cả nhà lớn nhỏ bộ đều là yêu nghiệt bản yêu!
Trói dã nhân , còn khả năng tấn công nữa, cũng thể chạy trốn, Cao Đạm ném cho Liêu Cương:
"Cậu kéo , chúng tiếp tục qua đó."
Đống lửa nãy còn cháy, nhưng lúc Cao Đạm và dã nhân đ.á.n.h cố ý dập tắt, lúc , thật sự là đưa tay thấy năm ngón.
Liêu Cương cũng thể tiếp tục bật đèn pin, một nhóm ba , mò mẫm tới.
Bên , Cố Bắc Vọng kéo cái chân gãy trốn phía , dù nghĩ thế nào cũng sẽ nghĩ tới đến sẽ là con trai ruột của .
Đương nhiên, Cao Đạm khi thấy dã nhân, cũng nghĩ tới còn sẽ là cha ruột của .
Trên hòn đảo hoang tối đen như mực , còn thật sự nảy sinh một sự hiểu lầm to lớn.
Một bên trốn, một bên truy kích.
Phụt~
Tình cảnh , e rằng sẽ chọc nhiều .
Trong lòng Cố Bắc Vọng lúc cũng nhịn mắng ông trời già: Trước đó còn cảm thấy thoải mái, ăn gà nướng, uống nước dừa, ai thể ngờ, bỗng nhiên tới một màn chứ?
Ông trời là thấy sống còn đủ t.h.ả.m đúng ?
Thảm?
Cũng chỉ gãy chân thôi, t.h.ả.m thì thật sự đến mức.
Mấy ngày nay, dã nhân nhưng là chăm sóc Viện trưởng ngài đấy.
Mắt thấy càng lúc càng gần, dã nhân trói hạn chế tự do nữa đưa cảnh báo, nhưng trong miệng còn nhét đồ, thật sự là một tiếng cũng phát .
Liêu Cương dùng lực kéo dã nhân , nhịn oán thầm:
"Sức lực dã nhân còn thật là lớn, suýt chút nữa giữ , thành thật chút, nếu cho tay!"
Bởi vì cách gần, Cố Bắc Vọng thể loáng thoáng thấy đang chuyện, nhưng cụ thể gì, thì rõ, gió biển đảo hoang thổi vù vù, trừ khi cách gần, nếu , thật sự khó rõ.
Cao Đạm liếc hai phía , tiếp tục về phía , đợi nữa.
Liêu Cương thấy, vội vàng lên tiếng:
"Sở trưởng Cao, ngài đợi với."