muỗi dù nhỏ cũng là thịt.
Hơn nữa, đừng tưởng công lao lớn thì nguy hiểm cũng lớn, ngược , nguy hiểm và sự cố chắc chắn ít.
Tuy là bàn giao bí mật, nhưng cũng thể lộ tin tức ngoài.
Nước trong quá thì cá, khó những liên quan đến việc thể chịu những cám dỗ nào đó .
"Mười hai giờ đúng khởi hành?"
"Ừm."
"Được, sẽ chuẩn ."
Những việc , Cao Đạm tự nhiên tin tưởng Văn Mục:
"Cậu là , về đây, còn chuyện của vợ , cảm ơn."
Lúc đó trong viện chỉ còn Văn Mục trông coi, nhưng gần như là ngay lập tức đưa vợ đến bệnh viện, về điểm , Cao Đạm nhất định cảm ơn.
Văn Mục rộ lên:
"Đại ca, những lời thì khách sáo quá, chị dâu bình thường đối xử với chúng tệ .
, chị dâu chứ?"
"Ừm, , đây."
.......
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Khi Cao Đạm ôm những thứ còn về khu nhà tập thể, ở nhà nấu xong cơm nước.
là nấu cháo, cháo rau củ.
Mấy ngày nhà khách nên còn thừa một ít rau, trong đó măng tây.
Để mấy ngày, lá vàng nhiều, vốn định xào ăn cũng nữa, đành hái mấy lá còn dùng để nấu cháo.
Nửa củ hành tây, hai cây măng tây nhỏ, một củ cà rốt, còn mấy cọng diếp cá, tất cả đều thái sợi gỏi một đĩa lớn.
Cậu nhóc mê thịt nào đó thấy đĩa rau là rau, cả khuôn mặt đều méo xệch.
Một lúc lâu , mới lên tiếng hỏi: "Mẹ ơi, thịt ạ?"
Phụt~
"Con đúng là một con sâu thịt mà, bây giờ thịt, chiều ngoài xem thể xin một ít ở nhà ăn về ."
Không gian đột nhiên biến mất, mức sống cũng giảm sút hẳn!
Nếu là đây, thể thịt chứ?
Bất kể là thịt heo, thịt gà, thịt cá, vân vân, gì là thể lấy ngay.
Bây giờ, thôi .....
Cậu nhóc thở dài một :
"Vâng ạ." Vẻ mặt ấm ức và miễn cưỡng.
Cao Đạm lúc trở về, đến cửa thấy cuộc đối thoại của hai con, mặt giấu nụ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2724-cam-on-bo-yeu-dau.html.]
"Nhà ăn chắc chắn thịt, lát nữa bảo mang về là ."
Nghe thấy tiếng, hai con đều ngạc nhiên:
"Không , chiều em cũng việc gì, coi như dạo một chút."
Mình thật sự thiếu tay thiếu chân mà?
Người đàn ông , là nguyên nhân, mà.....
Thôi bỏ !
Nói thông thì nữa.
Chiều trực tiếp nhà ăn là .
Cao Đạm một mang hết các thùng về, cần xuống nữa, đến bồn rửa trong bếp rửa tay, mới về phía đứa con trai ngốc đang gần đó với vẻ mặt khổ sở:
"Rất ăn thịt ?"
Cậu nhóc ngẩng đầu, chớp chớp mắt với bố:
"Vâng, Đoàn T.ử ăn thịt ạ."
"Bố thấy con trông giống một cục thịt đấy." Lời , rõ ràng là đang chê nhóc béo.
"Hừ~"
Đối mặt với tiếng hừ hừ của con trai, Cao Đạm chẳng hề bận tâm, lờ , tay từ trong túi lấy thứ gì đó:
"Muốn ?"
Cậu nhóc đang tức giận lập tức ngẩng đầu lên, khi thấy thứ trong tay bố:
"Đây là gì ạ?"
"Không ăn thịt ?"
"Đây là thịt ạ?"
"Thực phẩm quân dụng, thịt bò khô nén, ? Không thì thôi!"
Ừm, thịt bò khô ?
Thịt bò khô tự nhiên cũng là thịt!
Muốn, đương nhiên là .
"Muốn ạ, bố cho Đoàn T.ử !"
"Ồ, con nên gì nào?"
Ừm....
"Cảm ơn bố, bố là nhất, là bố nhất nhất."
---
Lời ngoài lề:
Năm nghìn