Trong nháy mắt, cảm giác tội ngày càng dâng cao.
"Cậu ơi?" Cậu bé cẩn thận mở miệng gọi.
Diệp Thần Dương đau đến mức liên tục hít hà:
"Hít... hít hít..."
Nhóc con dám nữa, nghiêng đầu :
"Cậu ơi, cần Đoàn T.ử đỡ qua ạ?"
"Không cần, bây giờ cử động!"
Thở cũng đau, đừng là vận động , cứ từ từ tính.
Diệp Uyển Anh con trai ở bên áy náy thôi, chẳng giúp gì, nhịn mím môi:
"Khụ, con trai, qua đây nào."
Nhóc con thấy gọi, cũng tiếp tục ngây đó nữa.
Đợi nhóc con qua , Diệp Uyển Anh cũng dậy:
Vẫn là xót em trai!
Dù thì, ngã cũng t.h.ả.m thật!
Đến mặt em trai nhà : "Có thể xác định xương cốt chứ?" Cô hỏi.
Người đau đến mức nước miếng chảy ròng ròng khó khăn lắc đầu:
"Cũng may, thương đến xương, chỉ là đau lắm."
"E rằng tầng một cũng thấy tiếng động ."
Cho nên, đau, đó chắc chắn là điều tất nhiên.
Để dọn dẹp hậu quả cho con trai, Diệp Uyển Anh xổm xuống đồng thời đưa tay :
"Đừng đất nữa, lên, chị đỡ qua ."
Lúc lẽ thời điểm đau nhất cũng qua, Diệp Thần Dương khi chị gái mở lời, giây tiếp theo tự giác đưa tay đặt lên cổ tay Diệp Uyển Anh.
"Cậu vẫn nên chú ý một chút, nếu đau quá thì bảo chị."
"Xì, chẳng lẽ chị còn thể cõng em?"
Ha ha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2742-su-chu-dao-cua-banh-bao-dia-trai-cay-va-tinh-cach-tiet-kiem.html.]
Mấy đứa trẻ trâu thời kỳ nổi loạn gì đó, thật sự đáng ghét bình thường .
Lời ý đến miệng bọn nó, đều bóp méo đằng nào .
"Cõng ? Nghĩ nhỉ, nhanh lên, còn lề mề cái gì?"
Diệp Thần Dương lúc mới coi như ngoan ngoãn, dù thì, đối với một mặt khác của chị gái , vẫn nhận thức rõ ràng, dám thực sự giở thói ngang ngược vô mặt cô.
Diệp Uyển Anh đỡ trực tiếp bước , tuy nhiên, bước chân lớn nhỏ đều nương theo tốc độ của Diệp Thần Dương bên cạnh.
Trên đoạn đường ngắn ngủi, liên tục vang lên tiếng kêu rên của ai đó.
Đợi đến khi xuống ghế sofa, càng là một tiếng thở dài thườn thượt.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Tuy nhiên, đúng là ngày càng bớt đau hơn, lúc , thể từ từ cử động .
Diệp Uyển Anh một bên, ánh mắt về phía con trai:
"Bảo bối, rửa ít trái cây ."
"Dạ, ạ , Đoàn T.ử ngay đây."
Trái cây trong nhà phong phú như , chỉ là mấy chị dâu mang đến thăm hỏi đó, đều là thấy bán ở chợ thì mua, mùi vị, còn khá chua chát.
Không lựa chọn nào khác, đành ăn tạm .
Nhóc con chạy lon ton đến bên tủ, kiễng chân lấy từ trong túi hai quả lê, hai quả táo đặt mặt kỹ:
"Chắc là đủ , đều to như mà."
Phụt, đây vẫn là một nhóc con keo kiệt đấy chứ!
Nhóc con keo kiệt thông minh kéo một cái túi từ bên cạnh qua, bỏ mấy quả trong, xách bếp.
Chiều cao so với bồn rửa vẫn còn một cách, chỉ thể kiễng chân mới miễn cưỡng với tới mặt bàn bên cạnh đĩa đựng trái cây chuyên dụng, nhóc con vo cái túi thành một cục ném thùng rác, lúc mới nhẹ nhàng đặt mấy quả trái cây đĩa.
"Mẹ ơi, rửa xong ạ." Cậu bé bưng .
"Được, cảm ơn bảo bối."
"Mẹ cần cảm ơn với Đoàn T.ử ạ."
Diệp Uyển Anh nhận lấy đĩa trái cây từ tay con trai, đó cầm d.a.o gọt hoa quả cắt thành từng miếng nhỏ.
Mỗi loại chỉ cắt một quả, cái đĩa lớn sắp đựng nổi .
Phụt, cho nên, nhóc con vẫn tính là keo kiệt.