Cậu nhóc tuy nhỏ nhưng tính cảnh giác thấp, còn giấu kỹ đuôi.
Đồ ăn gọi nhiều, nên cũng đợi lâu.
Vẫn là cô nhân viên lúc nãy, khi đặt đùi gà, khoai tây chiên và sữa chua chuẩn xong lên khay, khách khí mà lườm An Đằng:
"Anh còn ngây đó gì? Mấy thứ bạn nhỏ bưng nổi , , còn định để bạn nhỏ tự bưng ?"
Nếu thật sự như , thì sẽ khách khí nữa .
Ghét nhất là lớn mà chút dáng vẻ của lớn.
An Đằng co giật khóe miệng, suýt chút nữa trượt chân, bước lên phía lặng lẽ trả tiền, bưng khay .
Còn về nhóc nào đó, tự nhiên là vội vàng theo.
Vẫn còn vài bàn trống, An Đằng theo thói quen tìm một góc cạnh cửa sổ.
Ờ, vị trí tiện cho việc quan sát thứ trong và ngoài quán.
Cậu nhóc cũng quậy phá nữa, dù hôm nay cũng quậy đủ , bây giờ, thật sự đói , đói hơn lúc nãy nhiều!
An Đằng đối diện nhóc, nhóc ăn một cách vui vẻ, liếc vài , vẫn thể tiếp tục nữa.
Thứ rốt cuộc gì ngon?
Nhìn trong quán, về cơ bản đều là trẻ con đang ăn ngấu nghiến, lớn hầu như đều biểu cảm giống An Đằng.
Xem , đều cùng một thắc mắc.
Cậu nhóc ăn đến hai má phồng lên, rõ chữ với An Đằng:
"Chú An, sữa chua~~"
Ha ha.
An Đằng động đậy.
Cậu nhóc nhíu mày, nuốt hết đồ ăn trong miệng lên tiếng:
"Chú An, Đoàn T.ử cắm ống hút , uống."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
"Vậy chỉ thể là do ngốc thôi."
Ờ...
Cậu nhóc nghĩ , ngốc chút nào, thông minh lắm đấy!
"Chú An, Đoàn T.ử là vì còn nhỏ, nên mới cắm , đợi Đoàn T.ử lớn thêm một chút, là thể tự ."
"Tuổi nhỏ là lý do ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2791-sao-cau-lai-o-day.html.]
Được , đây đúng là lý do.
"Chú An, Đoàn T.ử nghẹn quá!"
An Đằng lúc mới đưa tay , cắm ống hút nắp hộp sữa chua.
Cậu nhóc nào đó vui vẻ rộ lên:
"Oa, ngay chú An là nhất mà."
Lời , An Đằng tin.
Một hai đầu thể còn hưởng thụ, nhưng bây giờ mới phát hiện, lời , chính là viên đạn bọc đường của nhóc.
Thường thì, chỉ khi nhờ giúp việc gì đó, tiểu t.ử mới như , những lúc khác, chính là một tiểu ác ma!
lúc , một nhóm bước cửa quán, trông vẻ là học sinh trường gần đó, giờ chắc là tan học buổi tối.
"Tao hai cái đùi gà, đói c.h.ế.t ông , bồi bổ cho ."
"Tao một phần gà viên, một ly coca lớn."
"Tao tao ..."
Quầy thu ngân đám nhóc vây kín, nhân viên đang liên tục nhập đơn:
"Các em nhanh quá, chậm ."
Mọi báo một nữa những món ăn, đó mới ném cặp sách lên bàn bên cạnh, cũng xuống theo.
Góc bên cạnh cửa sổ, nhóc thấy đám nhóc từ lúc họ bước , nghiêng đầu, chớp mắt họ.
"Sao thế? Quen ?"
"Vâng!"
Nhóm , thể quen?
Chẳng là đám trẻ trong khu nhà họ Cố ?
Người đầu, nhóc còn quen.
Hút một sữa chua thật mạnh, nhóc liền nhảy xuống ghế, vẫy tay về phía đó và hét lớn:
"Anh Hai! Anh Hai!"
Hửm?
Bên , Tần Diệu thấy giọng quen thuộc , lập tức đầu qua:
"Ủa, là ? Sao giờ ở đây?"