Cùng về Thủ đô?
Tiền Vưu thật sự phản ứng kịp đây là ý gì, ngẩn một lúc lâu:
"Chú cùng các cháu?"
" ạ, chính là chú Tiền đấy!"
Vừa bố như mà nhỉ?
Chắc là nhớ nhầm .
Trong mắt Tiền Vưu lóe lên, nhưng chần chừ, trực tiếp gật đầu đồng ý:
"Được!"
Nhóc con cũng thêm gì nữa, dù lời cần chuyển cũng chuyển .
Tiền Vưu nghĩ tới điều gì, cũng dậy:
"Đã là ngày mai , chú về xử lý một việc , lát nữa ông nội và cô chú nếu đến tìm cháu, cháu cần căng thẳng, cứ đưa họ chơi như bình thường là ."
Lời dặn dò ... khiến "đau trứng".
Nhóc con nhận tin chính xác từ chỗ bố , lúc cũng vội, cho dù ông cụ Tiền đến thật, mặt, nhóc con cũng sẽ thực sự căng thẳng gì nữa.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Tuy nhiên, đối với lời dặn dò của Tiền Vưu, nhóc vẫn ghi nhận:
"Cháu ."
......
, đợi Tiền Vưu ngoài xử lý công việc, nhóc con liền gọi mấy trai ở phòng bên cạnh sang phòng , còn hơn nửa giỏ trái cây nữa, đương nhiên cùng chia sẻ .
Cho nên, khi ông cụ Tiền và cô Tiền tới, trong phòng nhiều nhóc tì như , bọn họ cũng thể thực sự gì gì.
Đơn giản trò chuyện vài câu, đành ngượng ngùng rời .
Đoàn T.ử nào đó lén lút trộm, đáng tiếc, Tịch Tư Ngọc thấy rõ mồn một.
"Họ thế? Có vấn đề gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-phuc-the-duong-banh-bao/chuong-2858-vung-tay-hao-phong.html.]
Không hổ là thiếu gia nhà họ Tịch, quá nhạy bén, chỉ một chút như , cảm ứng tám chín phần mười.
"Không ạ."
Trả lời quá trôi chảy, ngược càng lên vấn đề.
Nhóc con cũng quá nhập tâm, rõ là giọng của đại ca ca , bây giờ, chợt phản ứng :
"Ưm... Đại ca ca , cái , cái hiện giờ Đoàn T.ử cũng nên với đại ca ca thế nào nữa, đợi , Đoàn T.ử sẽ giải thích rõ ràng với đại ca ca nhé."
Tịch Tư Ngọc đương nhiên sẽ ép buộc nhóc con mặt, gật đầu :
"Ừ." Đáp một tiếng.
Hai lén lút nhỏ, Tần Diệu và mấy ở bên cạnh hề gì, cho nên, giữa với , thật sự là sự khác biệt.
"Này , , nho của em, đừng cướp mãi thế."
"Nói là của em thì là của em ? Có tên ?" Tần Nhiêu giờ mấy khi nhường nhịn em trai ruột, ngược , Tần Diệu càng giở trò vô , Tần Nhiêu trai càng đối chọi gay gắt, hổ là em ruột cùng một sinh !
Hoắc Minh Thần thì yên tĩnh hơn chút, nhưng đó cũng đơn giản, sớm như ch.ó con hộ thực, vơ hết những loại trái cây thích về mặt che chắn .
Nhìn cảnh , nhóc lắc đầu thật mạnh: Cho nên, rốt cuộc là nhỏ tuổi hơn, các mới là trẻ con đây?
Quá ấu trĩ!
Và đúng lúc , cửa phòng vang lên vài tiếng gõ, Độc Cô Dịch mở cửa, thế mà là nhân viên phục vụ của sơn trang, ai nấy tay đều bưng đồ, vị quản lý gặp đó xuất hiện:
"Mấy vị thiếu gia, đây là những món các gọi ở quầy lễ tân đó, xong hết và mang tới , mời các thiếu gia dùng bữa."
Tần Diệu dậy từ giường, bước tới kiểm tra một lượt, những món ăn đầy đủ sắc hương vị , vẻ ông cụ non gật đầu:
"Cũng tệ, đặt lên bàn đằng ."
"Vâng, thưa thiếu gia."
Đợi đặt xong, Tần Diệu liền giục đám nhân viên phục vụ rời .
Cửa đóng , chỉ thấy Tần thiếu gia vung tay hào phóng:
"Anh em, ăn , ăn xong chúng ngoài chơi."