Cô thể chọn cách thu mua công khai, mà chỉ âm thầm thu của mấy nhà quen lớn . Như thể tránh sự cạnh tranh gay gắt. việc ăn còn chính thức bắt đầu, cô thể nhận thua dễ dàng như ?
Ở đời , gì ngành nghề nào mà đối thủ cạnh tranh như nấm mưa? Trần Hiểu Văn kiếp cũng là tự vận động, lăn lộn trong giới kinh doanh mà lên. Đối đầu với trai Hứa Ngũ Thẩm, cô quyết định "binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn".
Trong lúc nhà Dương Năm và Tiền Thanh còn chuyến thứ hai, trong thôn gùi một sọt hạt dẻ tới. Trần Hiểu Văn nhớ , nhà chị hình như quan hệ khá thiết với nhà Hứa Ngũ Thẩm. Đến để thám thính giá cả giúp bà ?
Bất kể là ai, Trần Hiểu Văn mở cửa ăn thì luôn giữ nụ môi. Cô niềm nở hỏi: "Chị Kiều Giai, chị đến bán hạt dẻ ạ?"
Kiều Giai cũng đáp: "Ừ, chị thím Tiền Thanh nên qua đây xem thử. Hiểu Văn , em thu mua bao nhiêu tiền một cân?"
Trần Hiểu Văn qua sọt hạt dẻ của Kiều Giai mới : "Chất lượng khá , một hào năm xu một cân chị ạ."
Kiều Giai mím môi tính toán. Chị bên chỗ trai Hứa Ngũ Thẩm chỉ trả một hào, ngờ chỗ Trần Hiểu Văn đắt hơn tận năm xu. Năm xu thể mua một quả trứng gà đấy. Huống hồ ở đây chỉ một cân, một sọt ít nhất cũng sáu bảy mươi cân.
Chị vốn định đến hỏi giá giúp Hứa Ngũ Thẩm, nhưng giờ cái giá của Trần Hiểu Văn cho xiêu lòng. Bố chồng chị tuy quan hệ với nhà Hứa Ngũ Thẩm, nhưng quan hệ đến mấy cũng quan trọng bằng tiền bạc.
Kiều Giai suy nghĩ một hồi quyết định luôn: "Vậy em cân giúp chị ."
Trần Hiểu Văn gật đầu, lấy bao tải của nhà , đổ hạt dẻ từ sọt của Kiều Giai , tiện thể kiểm tra xem bên vấn đề gì . Cân xong là 68 cân, Trần Hiểu Văn tính toán lấy một tờ Đại đoàn kết (10 đồng) và hai hào lẻ: "Tổng cộng là mười đồng hai hào chị nhé."
Kiều Giai nhẩm tính sẵn trong đầu, nếu bán cho bên Hứa Ngũ Thẩm với giá một hào, sọt chỉ sáu đồng tám hào. Bán cho Trần Hiểu Văn tận mười đồng hai hào, lãi thêm hơn ba đồng bạc.
"Nhà chị vẫn còn mấy sọt nữa, em đợi chút, lát nữa chị thồ sang ngay." Kiều Giai sốt sắng .
Trần Hiểu Văn mỉm gật đầu: "Vâng, em đợi chị."
Kiều Giai quẩy sọt , chạy như bay về nhà. Giờ chị còn tâm mà lo cho Hứa Ngũ Thẩm nữa, về đến nhà gọi giật giọng chồng và bố chồng: "Bố ơi, ơi, mau thồ hết hạt dẻ nhà sang chuồng bò !"
"Cô cái gì thế?" Mẹ chồng Kiều Giai là bà Cận Hồng lập tức trợn mắt mắng.
"Hứa ngũ thím chỉ trả một hào một cân, còn Trần Hiểu Văn trả tận một hào năm xu đấy!" Kiều Giai giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-vua-kieu-lai-vua-mi/chuong-151-doi-dau-truc-dien-va-su-lua-chon-cua-dan-lang.html.]
Không chỉ bà Cận Hồng mà cả ông bố chồng La Bách và chồng La Đào cũng ngẩn . Kiều Giai móc mười đồng hai hào trong túi : "Đây là tiền bán một sọt nãy đấy. Nếu đưa sang chỗ Hứa ngũ thím thì chỉ sáu đồng tám thôi."
" mà... đem bán cho Trần Hiểu Văn, gặp bà Ngũ thì năng thế nào?" Bà Cận Hồng vẫn còn lưỡng lự.
Ông La Bách lườm bà một cái: "Nói năng cái gì nữa! Bà với bà thế mà bà còn định hố tiền bà đấy thôi? Một sọt chênh hơn ba đồng, nhà tận sáu sọt! Chênh những hai mươi đồng bạc đấy! Cái hạng hố cả quen thế thì bà bớt qua !"
Bà Cận Hồng thể tiếc tiền đó, bắt bà chịu lỗ hai mươi đồng thì chẳng khác nào cắt thịt bà. Sợ chạm mặt Hứa Ngũ Thẩm, bà Cận Hồng bắt cả nhà đường vòng. Sau bà cứ tránh mặt Hứa Ngũ Thẩm một thời gian là .
Sáu sọt hạt dẻ nhà họ Kiều thồ sang chỗ Trần Hiểu Văn đổi sáu mươi mốt đồng ba hào.
Sau đó, chuyện lan truyền khắp thôn với tốc độ ch.óng mặt, kèm với đó là tin Trần Hiểu Văn thu mua hạt dẻ với giá một hào năm xu.
Khi Tiền Thanh và nhà Dương Năm chạy xong chuyến thứ hai, dân làng bắt đầu kéo đến chuồng bò bán hạt dẻ nườm nượp. Lúc Tiền Thanh, Trương Đức Sơn, Dương Năm, Dương ngũ thím và Dương Hồng Hoa đều vẫn ở đó. Thấy đông quá, Dương Năm liền bảo vợ: " về nữa, ở giúp Hiểu Văn một tay."
Dương ngũ thím gật đầu: "Được."
Trần Hiểu Văn một quả thực xuể, cô hứa với vợ chồng Dương Năm: "Chú, thím ơi, bất kể thế nào hạt dẻ nhà cháu nhất định sẽ thu hết, lúc nào chở qua cũng ạ."
Chillllllll girl !
Vợ chồng Tiền Thanh cũng ở giúp. Nhà họ tổng cộng chỉ mượn xe kéo của Trần Hiểu Văn thồ hai mươi bao hạt dẻ xuống núi, giờ bán sạch. Kiếm hơn bốn trăm đồng trong chớp mắt, đừng là giúp Trần Hiểu Văn một ngày, giúp mười ngày bà cũng sẵn lòng.
Bên phía Trần Hiểu Văn thu mua rầm rộ như thế, cái giá một hào năm xu đương nhiên cũng lọt đến tai Hứa Ngũ Thẩm.
"Cái con tiện nhân đó, thu mua đắt thế gì, tiền nhiều quá chỗ tiêu chắc!" Hứa Ngũ Thẩm c.h.ử.i đổng. Bà hỏi Diêm Trung Minh: "Anh ơi, dân làng chạy hết sang chỗ nó bán , giờ tính ?"
Từ lúc mở hàng đến giờ, họ mới thu mua của ba hộ. Trong đó một hộ là nhà Hứa tam thím ở ngay sát vách.
Hứa tam thím gốc hòe đầu làng hóng hớt, thấy đang bàn tán xôn xao chuyện Trần Hiểu Văn thu mua hạt dẻ một hào năm xu, bà suýt nữa thì nhảy dựng lên.
"Mọi gì cơ? Trần Hiểu Văn cũng thu mua hạt dẻ á? Một hào năm xu một cân? Nó thu loại thế nào?" Hứa tam thím dồn dập hỏi.