Trần Hiểu Văn đáp lời: "Được , cứ yên tâm ."
Ăn sáng xong, Trần Hiểu Văn ruộng xem thử. Rau nhà nàng mới trồng hơn một tháng, củ cải to nhất cũng chỉ dài mười mấy phân, dày bằng hai ngón tay, còn loại nhỏ thì khỏi . Thời phân bón hóa học, đất nhà nàng cằn cỗi, chờ thêm hai tháng nữa củ cải cũng chẳng lớn thêm bao nhiêu.
Thấy rau nhà , Trần Hiểu Văn lấp hố củ cải nhổ, xách rổ thôn. Nàng đến chỗ Trương đại phu , vườn nhà ông trồng nhiều rau. Lúc bếp núc nhà tiện, nàng thường xuyên sang đây nấu nhờ, nào cũng để một phần cho ông. Kể cả khi nấu ở nhà, món gì ngon nàng cũng mang sang biếu. Thế nên giữa nàng và Trương đại phu chẳng cần khách sáo gì.
Dạo một vòng quanh vườn Trương đại phu, hái mớ rau ngon, nàng sang nhà Tiền Thanh. Cạnh nhà Tiền Thanh là cô bạn từ thời con gái của nàng. Cả hai nhà đều mua xe kéo của Trần Hiểu Văn, tin nàng và Văn Hướng Đông sắp bày tiệc rượu cần dùng đến rau củ, hai nhà tranh hái đầy một rổ rau tươi rói, nhất quyết bắt nàng mang về.
Trần Hiểu Văn nhận hết, thầm tính khi tiệc xong sẽ biếu mỗi nhà hai đĩa thịt để đáp lễ. Nhà Tiền Thanh còn nấm và mộc nhĩ khô, cũng đưa cho nàng một ít.
Bên huyện thành, Văn Hướng Đông mua sắm cũng thuận lợi. Anh đến sớm nên tuy hàng thịt lợn đông nhưng vẫn mua miếng thịt ưng ý. Anh còn gặp bán gà, mấy con gà trống choai lông lá mượt mà trông khá, mua luôn. Rồi mua thêm miến, một quả bí đao lớn, còn ghé qua hàng cá chọn năm con cá trắm đen thật to.
"Vợ lúc mua cua của ?" Ông lão bán cá thấy Văn Hướng Đông vui vẻ chào hỏi. "Hôm nay bắt mớ cua đây, lấy ?"
Mấy thứ là ông tiện tay vớt , bắt thì tiếc nỡ vứt, mang về cho gà ăn cũng phí. Ông ngờ gặp Văn Hướng Đông, dù chỉ bán 5 hào thì cũng là tiền. Văn Hướng Đông giỏ cua tươi rói, nhớ dáng vẻ Hiểu Văn ăn cua một cách ngon lành, khóe môi bất giác nở nụ . Chẳng cần nhiều, mua sạch cả giỏ cua đó.
Đồ ăn hòm hòm, còn một món cuối cùng, đến bệnh viện huyện xem đợt hàng "bao cao su" cỡ lớn nào mới về . Hôm nay bày tiệc, cũng coi như là đêm động phòng hoa chúc, cái đó... hắc hắc, thể thiếu .
Văn Hướng Đông xách đồ mua, chỗ máy kéo ngay mà ghé tiệm đậu rang Dư Ký.
"Ái chà, đồng chí Nghe đến đấy ." Lão bản họ Dư thấy đon đả chào hỏi. Lão ngoài thấy máy kéo, bèn hỏi: "Hôm nay chợ ? Thổ sản vùng núi hết ?"
"Tạm thời , còn chút việc xử lý, gửi nhờ đồ ở chỗ lão bản một lát." Văn Hướng Đông ngắn gọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quan-hon-ngot-ngao-quan-tau-vua-kieu-lai-vua-mi/chuong-203-sam-sua-va-su-rinh-rap-cua-thon-truong.html.]
Dư lão bản bao tải to đùng đang xách: "Mua nhiều đồ thế cơ ."
Văn Hướng Đông hiếm khi nhiều: "Ngày mai và vợ bày tiệc cưới."
"Ôi trời, thế thì chúc mừng đồng chí Nghe nhé." Dư lão bản vội .
Khóe môi Văn Hướng Đông nhếch lên: "Cảm ơn." Được chúc mừng chuyện cưới xin, cảm thấy hài lòng.
Dư lão bản mở cửa , dẫn Văn Hướng Đông mang đồ cất ở gian phòng hậu viện. Họ hề rằng, cảnh Văn Hướng Đông bước tiệm Dư Ký La Đại Dũng ngang qua thấy.
La Đại Dũng ở huyện hai ngày nay, khắp nơi hỏi thăm xem xưởng nào cần thu mua thổ sản nhưng chẳng thu hoạch gì. Lão định bụng hôm nay hỏi nốt một ngày, nếu thì chiều sẽ sang huyện bên cạnh. Không ngờ bắt gặp Văn Hướng Đông ở đây.
Chillllllll girl !
Nhìn cái biển hiệu "Tiệm đậu rang Dư Ký", La Đại Dũng bừng tỉnh đại ngộ. Lão vốn ở đây tiệm đậu rang, nhưng bao giờ nghĩ đến việc bán thổ sản đây. Lão cứ đinh ninh bán thổ sản thì tìm mấy nhà máy sản xuất lớn.
Trong lòng La Đại Dũng như mở cờ, lão nép một con ngõ nhỏ, mượn gốc cây đại thụ che chắn, dán mắt theo dõi tiệm Dư Ký. Một lát thấy Văn Hướng Đông , La Đại Dũng vội vàng nấp kỹ. Chờ cho Văn Hướng Đông xa hẳn, lão mới từ gốc cây bước , chần chừ một lát mới bước tiệm.
Thấy khách, Dư lão bản niềm nở: "Ông mua gì ạ?"
La Đại Dũng ở trong thôn là thôn trưởng oai phong lẫm liệt, nhưng khỏi thôn, lá gan lão còn chẳng bằng một thành phố bình thường. Dư lão bản thấy lạ, cứ khép khép nép nép thế nhỉ? Một đàn ông to khỏe, ăn mặc cũng tươm tất, giống nhà quê đầu lên tỉnh, mà cửa hàng chẳng dám mở miệng.
Dư lão bản nghi hoặc, đang định hỏi thì La Đại Dũng cũng chuẩn xong tâm lý.