Thập Niên 80: Quân Hôn Sủng Ái, Vợ Trước Yểu Mệnh Nghịch Tập - Chương 456: Chu Phượng Linh Sụp Đổ
Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:55:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tẩy Lệ Quyên thấy Trương Quần biến sắc, trong lòng chút hả hê, cảm thấy mất mặt Trương Quần.
"Chỉ một vị trí thôi, chị dâu cần hỏi nữa, tìm ."
Trương Quần cô một cái, thản nhiên : "Vậy thì ."
Nói xong liền lớp giúp trông trẻ.
Lúc Tẩy Lệ Quyên cũng thấy Chu Phượng Linh, tóc tai cô rối bù, chút thất thần, cô cũng đến đón con, thời gian , chắc là cô tan tầm. Tẩy Lệ Quyên khỏi nhướng mày, Chu Phượng Linh sẽ là nghỉ việc đấy chứ?
Hay là nghỉ việc ? Nhìn cái dạng c.h.ế.t tiệt , còn tưởng chứ.
Chu Phượng Linh thấy Tẩy Lệ Quyên thì sắc mặt càng trắng bệch hơn, lúc qua bên cạnh Tẩy Lệ Quyên, chút lo lắng gọi: "Chị dâu."
Tẩy Lệ Quyên hiệu tránh hiềm nghi cho cô , gì, gọi con .
Chu Phượng Linh tại chỗ, cảm thấy lúc nóng lúc lạnh.
Chiều nay cô về đến đại viện là ba giờ rưỡi chiều.
Cô dắt xe đạp bộ gần hai tiếng đồng hồ.
Vì ăn cơm, đến mức chân cô mềm nhũn.
Về đến nơi cất xe đạp xong, cũng chẳng màng đến chuyện bánh xe nổ lốp, vội vàng chạy về xưởng may xin nghỉ.
Xưởng quy định, nếu xin nghỉ, tự ý bỏ việc mà lý do chính đáng sẽ trừ hai ngày lương.
Tuy cô thể sẽ nghỉ việc, nhưng vẫn nhận đủ lương , trừ.
"Giờ cô mới đến ?" Tổ trưởng thấy cô liền nhíu mày.
Chu Phượng Linh vội vàng : "Xin , , hôm nay khỏe nên bệnh viện, truyền một bình nước ở bệnh viện, giờ mới về kịp, giúp với chủ quản một tiếng, chiều nay xin nghỉ."
Tổ trưởng cũng khó cô , gật đầu: "Cô ký tên giấy xin nghỉ ."
Chu Phượng Linh đồng ý.
Ký xong , lúc qua nhà vệ sinh công cộng, cô cảm thấy đau bụng nên , định cởi quần thì thấy trong nhà vệ sinh công nhân đang chuyện.
"Nghe phá hoại khoanh vùng , thật ?"
"Gần như , tìm chứng cứ , nhưng xác định là ai, chứng cứ đó để ở văn phòng xưởng trưởng, tối nay tan tầm mà xác định là ai, thì ngày mai chứng cứ sẽ giao cho doanh trại, để lãnh đạo cử xuống điều tra."
"Xem doanh trại cũng coi trọng nhỉ."
"Chắc chắn , chúng đều là quân tẩu trong đại viện, nếu xưởng của chúng tiếp , thì hàng trăm quân tẩu thất nghiệp, doanh trại chắc chắn coi trọng ."
"Vậy thì quá, mau tìm đó , cho cô tù mấy năm, quá đáng hận, cô đổ dầu đó, cộng thêm quần áo nữa, dễ gây hỏa hoạn thế nào , đây là hại c.h.ế.t chúng cùng lúc đấy."
"Trời, đúng thật, loại thật đáng b.ắ.n bỏ, thật là ác độc, đến đây , mỗi tháng nhận lương, còn tiền thưởng, giờ còn bao ăn, cơm nước ngon như , chỗ nào với cô , mà phá hoại như thế."
"Loại tâm địa đen tối, thể cảm hóa . ở xưởng thấy thỏa mãn bao, gần nhà, cơm nước ngon, mỗi tháng còn nhận lương cao như , Tết Trung thu xưởng còn tặng bánh trung thu cho chúng , xưởng trưởng chẳng keo kiệt chút nào. Loại nên phán cô tội cố ý g.i.ế.c , cố ý phóng hỏa, cho cô tù mọt gông."
"Ơ, Phượng Linh cô xin nghỉ mà? Vừa nãy ca thấy cô, ?"
Lúc trán Chu Phượng Linh toát mồ hôi lạnh.
Sắc mặt trắng bệch còn chút m.á.u.
"Phượng Linh sắc mặt cô kém quá, ?" Lại một công nhân hỏi.
Chu Phượng Linh hoảng hốt : "Không , từ bệnh viện thành phố về, đến xưởng xin nghỉ, về đây."
"Phượng Linh bệnh gì thế? Nhìn sắc mặt cô kém lắm." Công nhân vẻ mặt quan tâm.
Chu Phượng Linh lắc đầu: "Không, , cũng bệnh nặng gì, chỉ là mấy vấn đề phụ nữ thôi, , nữa..."
Nói xong cũng quan tâm hai , vội vàng khỏi nhà vệ sinh, bộ dạng sợ các cô còn hỏi thêm nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quan-hon-sung-ai-vo-truoc-yeu-menh-nghich-tap/chuong-456-chu-phuong-linh-sup-do.html.]
"Phượng Linh ?" Sau khi , một công nhân hỏi.
" đấy, chắc là bệnh thật ."
"Sao thấy cô vẻ hoảng hốt lắm."
"Ai , thể tật giật chăng."
Chu Phượng Linh về nhà hai tiếng, thấy sắc trời bên ngoài tối dần, bên ngoài truyền đến tiếng trẻ con nô đùa, mới nhớ đến giờ đón con.
Lại vội vàng bò dậy khỏi giường, cũng chẳng màng chải đầu tóc vội vàng nhà trẻ đón con.
Đón con xong, câu đầu tiên đứa bé với cô là: "Mẹ, tối nay con ăn ở nhà ăn của xưởng."
Chu Phượng Linh nắm c.h.ặ.t t.a.y con, sắc mặt khó coi với nó: "Không , chúng về nhà ăn."
Hôm qua nhà ăn ăn , hôm nay , đứa bé lập tức quấy : "Không chịu, con về nhà, con nhà ăn ăn."
Chu Phượng Linh lạnh mặt: "Về nhà ăn, ."
Đứa bé giận dỗi chịu .
Chu Phượng Linh tức đến đau n.g.ự.c: "Mày về thì khỏi về nữa."
Nói xong liền bỏ mặc con, tự về nhà.
Tuy nhiên cô khá chậm, đợi con đuổi theo.
đứa bé vẫn lóc đòi nhà ăn, khiến bên cạnh đều sang.
Còn quân tẩu đến đón con hỏi: "Phượng Linh thế?"
Chu Phượng Linh bây giờ sợ nhất là khác hỏi, cô quyết tâm, liền rảo bước nhanh về nhà.
Trẻ con ở trong đại viện thì lạc .
Quả nhiên cô về đến nhà bao lâu, liền thấy tiếng của con, nó về.
Chị hàng xóm thấy thế tới: "Tiểu Quốc nhà cô thế? Mau xem xem va ?"
Chu Phượng Linh nặn một nụ : "Không chị, nó đòi ăn vặt thôi."
Chị hàng xóm cô thì gì nữa.
Trẻ con đòi ăn vặt đúng là nên chiều.
đứa bé theo về , nhưng cứ chịu nhà.
Đứng ở ngoài cửa cách mấy mét.
Chu Phượng Linh định qua kéo con về, thì thấy chồng cô tan về.
Chồng cô câu đầu tiên hỏi: "Sao con ?"
Bây giờ kế hoạch hóa gia đình, chỉ sinh một đứa con, chồng cô quý con trai lắm.
Chu Phượng Linh còn gì, đứa bé với bố: "Mẹ cho con nhà ăn ăn, là , con cần con nữa..."
Chu Phượng Linh thể tin nổi con trai ruột, cảm xúc của cô đột nhiên dâng lên, cầm lấy cái móc áo lao tới, kéo đứa bé , vung móc áo đ.á.n.h m.ô.n.g nó.
Đứa bé đ.á.n.h một cái, long trời lở đất.
Chồng Chu Phượng Linh vội vàng ngăn cô : "Con còn nhỏ, từ từ dạy."
Chu Phượng Linh lập tức sụp đổ, cô chỉ đứa bé mắng: "Mày cần đúng ? Tao cho mày , mày còn nữa , mày gọi một tiếng cũng ai thưa ..."
Cô nghĩ đến lời hai công nhân trong nhà vệ sinh, nếu cô bắt, thì cô sẽ bắt tù, tù thì cô sẽ gặp con nữa, con như cô cũng bằng như .
Cô tù, cô thể tù!