Không cô thấy khác kế, sự giáo d.ụ.c từ nhỏ cho cô cái gì là quang minh chính đại, thế nào là cưới hỏi đàng hoàng thì tại cô “tục huyền” của chứ?
Khi cả thế giới phản đối nhưng chỉ một bên cạnh cổ vũ cô, để cho thấy rằng Lý Mạc Lỵ trẻ trung năng động nhưng bướng bỉnh chống cả thế giới vì tình yêu đích thực, theo đuổi một nào đó kế là một sự hổ mà đó là một vinh quang của cô!
Giờ nghĩ mới thấy ngu như thế nào, trong đầu chứa bao nhiêu nước mới thể “tự hào” như
Vậy mà đầu tiên cô phát hiện bạn bấy lâu nay của là loại , chỉ ước gì đem chuyện riêng tư của cô truyền để cùng , còn đem cô so sánh cái gì “còn bằng thất học” để bêu riếu, hận thể khiến thanh danh cô trở nên .
Cái gọi là miệng ngọt thì lòng càng ác, cô chỉ cha kể qua chuyện xưa, ngờ tới chính câu chuyện xưa lừa gạt đến xoay vòng vòng như một con ngốc.
Mục đích của Vệ Mạnh Hỉ chỉ khiến Lý Mạc Lỵ tỉnh táo , còn vì thanh danh cha của ba đứa nhỏ nhà .
“Đồng chí Lý Mạc Lỵ, cô nghĩ xem đầu tiên mắng Lục Quảng Toàn là “keo kiệt” và “đồ cặn bã” là cô là Khang Mẫn?”
Lý Mạc Lỵ đỏ mặt, lưng Lục Quảng Toàn quả thật chút quá đáng. Ban đầu cô khó chịu, nhưng nghĩ cô cảm thấy Lục Quảng Toàn thẳng thắn từ chối cô cũng , còn hơn dây dưa một cách mơ hồ, cho cô hy vọng khiến cô thất vọng.
“ nhớ rõ, hai biệt danh là Khang Mẫn đặt, .”
Vệ Mạnh Hỉ về phía Khang Mang đang giận dữ và hổ: “Ngay cả chủ tịch cũng rằng siêng năng và tiết kiệm là đức tính truyền thống. Đồng chí Lục Quảng Toàn nghiêm túc thực hiện chính sách tiết kiệm, như thế nào trở thành kẻ keo kiệt? Hay là cô cảm thấy chủ tịch đúng? Vậy chẳng lẽ nào cô đang chống đối nga.”
Khang Mẫn sợ tới mức chân mềm nhũn, chứng kiến mấy năm cô rõ ràng hơn ai hết “Không , , ...”
“Không kết hôn cùng với cô cho nên quyết đoán cự tuyệt, như thế gọi là cặn bã ? Chẳng lẽ cứ mập mờ cho cô một câu trả lời rõ ràng thì mới gọi là đàn ông ? Đều nếu ý kết giao tiến tới mục đích hôn nhân, cứ đùa giỡn với nữ đồng chí thì gọi đó là lưu manh, chẳng lẽ cô ước gì chơi lưu manh? Làm như đối với cô chỗ nào ?”
Các vấn đề Vệ Mạnh Hỉ đặt như s.ú.n.g liên thanh khiến Khang Mẫn run bần bật, sắc mặt cũng tái , vây xem chỉ là các quặng tẩu mà còn công nhân mỏ than, “chơi lưu manh” ai cũng haha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-102-vach-tran-4.html.]
Trên thế giới lưu manh là đồ đáng ghét, đáng đ.á.n.h và đáng giận, còn ước gì nam nhân chơi lưu manh với nữ đồng chí
“Này, cô là nữ lưu manh đấy chứ?” Có một chen vô .
Khang Mẫn nhớ tới mấy năm thấy hình ảnh phạm tội diễu hành đường phố, một trong họ nữ lưu manh, lúc cô sợ quá dám đuổi theo xe đến hiện trường xử b.ắ.n. Nghe đồng nghiệp trở về đó là một phụ nữ xinh , tóc đen mắt to như viên đậu phộng, não lòi .
Tim cô đập nhanh thình thịch, hít một ngụm khí lạnh xông thẳng lên đầu, trợn tròn mắt ngã phịch xuống đất!
Ban đầu Vệ Mạnh Hỉ cho rằng Khang Mẫn giả bộ bất tỉnh để trò mặt . Vừa ấn nguyệt nhân trung tâm của cô thì từ trong ống quần của Khang Mẫn chảy chất lỏng màu vàng nhạt, lập tức khí bao trùm mùi vị nước tiểu.
Đây là...... thật sự hôn mê?
Mặc dù ghét cách chuyện khẩu phật tâm xà của cô và cùng với Lý Mạc Lỵ ảnh hưởng thanh danh của Lục Quảng Toàn, nhưng suy cho cùng cô chỉ là cô gái chồng, những việc ở nơi công cộng ảnh hưởng đến lòng tự trọng của cô , cô chỉ thể chịu đựng mùi hôi lấy quần áo đắp lên cô và cùng nhóm quặng tẩu và Lý Mạc Lỵ đưa đến bệnh viện.
Dọc đường nước tiểu vẫn còn chảy , dù cùng là nữ đồng chí với nhưng tránh bịt mũi.
Người tâm địa ngu, nếu là thủ đoạn cao minh một chút, phương thức khôn khéo hơn thì Vệ Mạnh Hỉ còn thể cô tâm kế. loại chuyện vạch trần bằng cách đối đầu, cô lặp lặp cùng một thủ đoạn, thật sự đẳng cấp quá thấp.
Đẳng cấp thấp nhát gan, còn lừa gạt Lý Mạc Lỵ lâu như thế, chẳng lẽ Lý Mạc Lỵ thật sự là kẻ ngốc hàng thật giá thật?
Trên mặt Lý Mạc Lỵ cũng thật hổ, hết đỏ trắng bệch.
“Không ở đây nữa, cô gì ” Đưa đến bệnh viện, bác sĩ gì, Lý Mạc Lỵ hậm hực, đôi giày da dẫm lên đất mà .