Đứa nhỏ xưa nay hiểu chuyện, trừ khi là chuyện khó giải quyết, nếu nó thật ngoan ngoãn phiền đến cô, “Như thế , con gọi chị cùng tìm thử, đem cái nồi rửa sạch cũng ngoài tìm luôn, thế nào?”
“Dạ” Tiểu gia hỏa lộc cộc chạy kêu Vệ Đông Vệ Hồng, nó còn tìm Căn Hoa.
Nhà đông con là , chút xíu đứa cái , xíu nữa thì đứa khác cái nọ, còn đứa thì biến mất, Vệ Mạnh Hỉ chỉ hai bàn tay, còn bận rộn buôn bán, nếu mỗi ngày dụng tâm giải quyết từng cái rắc rối nhỏ của bọn trẻ thì chắc cô sống nổi.
Vì cô chỉ chọn những chuyện quan trọng mấu chốt giải quyết cho bọn nó, bình thường chuyện nhỏ nhặt đều ngơ cho bọn nó tự xử lý, nhưng tìm một con ch.ó cũng chuyện nhỏ.
“Thịt Kho Tàu!”
“Thịt Kho Tàu, mầy đang ở ?”
Ở khu túp lều ai cũng , ba chữ Thịt Kho Tàu khiến ai cũng nuốt nước miếng chính là tiểu minh tinh ở đây, những rảnh rỗi cũng chạy hỏi chuyện gì, thấy con ch.ó ? Mấy đứa trẻ cũng chạy hỗ trợ, đứa buổi chiều mới thấy Thịt Kho Tàu, đứa khác thì mới thấy nó ở đó, ai cũng sôi nổi cung cấp manh mối.
Lần cuối cùng Vệ Mạnh Hỉ thấy nó chính là buổi chiều, lúc đó Vệ Mạnh Hỉ bận buôn bán, con ch.ó nhỏ chân ngắn, chạy cũng xa, nếu bắt , chắc hẳn còn ở quanh khu túp lều.
Một hướng nhà Nghiêm Lão Tam nháy mắt với Vệ Mạnh Hỉ, cô là lo lắng nhất điều .
Gia đình Nghiêm Lão Tam lén bán thịt ch.ó, một sẽ ăn thịt ch.ó. Rất nhiều xã viên nuôi ch.ó là để giữ nhà, ai cũng luyến tiếc ăn thịt, cho nên hai vợ chồng mới nhặt ch.ó về nuôi.
Không là ch.ó hoang ch.ó hoang xe tải đè c.h.ế.t bên đường ? Bọn họ nhặt con ch.ó c.h.ế.t về nhà, xử lý sạch sẽ đó một nồi thịt ch.ó lò. Vì quá tiện và phân lượng nhiều nên bỏ thêm các loại hoa tiêu, ớt cay và một ít gia vị, như chẳng sợ hôi, chung quy vẫn là thịt, vẫn ăn.
Đây là nguồn nguyên liệu miễn phí ?
Các chị em quặng tẩu tuy nghèo nhưng bụng, mỗi ngang tiệm nhà Nghiêm Lão Tam thấy một nồi thịt ch.ó to đùng, ai cũng “phi” một tiếng, cũng cho đứa nhỏ nhà qua, mắc công tạo nghiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-105-nguoi-om-thit-kho-tau-di.html.]
Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ thầm , nếu Nghiêm Lão Tam dám ăn Thịt Kho Tàu thì thế giới trẻ thơ của bọn nhỏ lập tức suy sụp. Từ lúc rời Thái Hoa Câu, Thịt Kho Tàu là bạn đầu tiên của bọn nó, là vật nhỏ bọn trẻ sức bảo vệ, lúc đầu cô nuôi nhưng đó thấy cảm giác thành tựu hết sức tự hào của bọn nó khi bảo vệ kẻ yếu, từ đó cô cảm thấy nuôi ch.ó thật cũng khá .
Làm kẻ yếu biến trở nên mạnh mẽ hơn, ngoài thời gian và thất bại, cho bọn nhỏ học cách bảo hộ bạn bè nhỏ yếu hơn cũng là một cái biện pháp.
Lỡ như bọn nhỏ nếm quả ngọt thì tình cảnh bọn ác nhân phá vỡ, trở thành một đòn đả kích đối với bọn nó, cả đời bọn nó thể sống trong nỗi sợ hãi và tự trách bản .
Nếu thật sự như , thì Nghiêm Lão Tam thật sự đáng c.h.ế.t!
Cơn tức giận xông thẳng lên đầu, cô lập tức về nhà lấy cây sắt thẳng đến nhà Nghiêm Lão Tam, đến cửa thì thấy Căn Hoa ôm con ch.ó trắng từ khu mỏ than .
Căn Hoa thấy mấy đứa bạn nhỏ xung quanh tìm ch.ó con, chính sai nên nó cúi đầu nhận sai. Thì là giữa lúc đem ch.ó cửa chơi lúc gặp Lý Mạc Lỵ, đối phương nhiệt tình mời nó ký túc xá chơi. Đứa nhỏ dù dạy cùng xa lạ qua , nhưng dì Lý tính là xa lạ nên nó liền theo.
Trước khi còn sợ con ch.ó lạ bắt nên nó ôm cùng luôn.
Lý Mạc Lỵ bản thích con nít, ngay cả đám cháu ở nhà cô cũng cận nhưng đối với Căn Hoa thì giống , ở Căn Hoa cô thể một loại cảm giác hết sức quen thuộc, nhưng cụ thể quen chỗ nào thì thể , dường như trong lòng một nút thắt và cô tháo nó .
Mời Căn Hoa ký túc xá của vì cô để ý đến đứa nhỏ của khu túp lều , nghĩ chính đây là chuyện , nhưng đối với Vệ Mạnh Hỉ chuyện quá đáng , đứa nhỏ mới 4 tuổi, kêu là , chịu với lớn trong nhà một tiếng là chuyện hả? Báo hại lớn trong nhà sốt ruột lo lắng, lỡ như chuyện gì xảy , ai chịu trách nhiệm?
Vệ Mạnh Hỉ mặc dù tức giận nhưng cũng phát hỏa với đứa nhỏ.
“Ngoan, tìm là , chỗ nào nhớ cho một tiếng, nếu sẽ lo lắng, ?”