“Mẹ, thịt ăn ngon.”
“Mẹ, con thể ăn hết một chén.”
“Con thể ăn một chậu.”
“Con thể ăn một nồi luôn nếu chúng mang nồi sắt đến thì mấy…….” Căn Bảo tiếc nuối , bọn nó thể bắt cá, ếch đồng, còn thể đào rau dại, nồi sắt nấu thì quá.
Bọn nó thể đoán nguyên nhân tại ba chỉ ăn bánh bột ngô , chính là trong ký túc xá nồi sắt để đồ ăn nha.
Vệ Mạnh Hỉ bọn nhỏ liêng thiêng mà nhức cả đầu, chỉ ừ ừ lệ.
“Mẹ, xem, ”
“Yên lặng chút , ăn cũng bịt miệng của mấy đứa nữa” Tuy kiên nhẫn ừ ừ với từng đứa nhưng dọc đường ồn ào c.h.ế.t, mà.
Lưu Lợi Dân bưng hộp cơm tìm gian khác, để một nhà bảy .
Nhóm tiểu gia hỏa ăn như quỷ c.h.ế.t đói đầu thai, ngay cả tiểu Ô Ô mới đút một muỗng liền vươn tay ăn tiếp, ăn đến nổi miệng nhỏ căn phồng lên.
Vệ Mạnh Hỉ chọn miếng thịt ba chỉ mỏng dùng chiếc đũa kẹp với cơm, mỡ tan trong miệng thơm ngào ngạt, trách ai thích ăn chứ.
Lục Quảng Toàn thì ngược , giống như thích ăn chỉ cặm cuội ăn xong bánh bột ngô.
Vệ Mạnh Hỉ đương nhiên thấy, gì đó thôi, quản thích ăn gì, cha là đó chính bản đói nhưng cho bọn nhỏ no, đây là truyền thống từ cổ chí kim của tỉnh Thạch Lan.
Đã sinh thì nuôi nấng và chăm sóc bọn nó.
Ăn uống no nê xong một đám ngáp liên miên, tuy ngủ ở xe nhưng gian chật hẹp, ai ngủ ngon giấc, hiện tại Vệ Mạnh Hỉ nghĩ bất cứ việc gì ngoài việc ngủ.
“Anh xin nghỉ mang mấy con nhà khách nghỉ ngơi.”
Vệ Mạnh Hỉ nghiêng đầu xem Lục Quảng Toàn chủ động bế lên hai đứa con gái, bên trái một đứa, một đứa, động tác lạ nhưng thực vững vàng, ngã hai đứa nhỏ.
“Không cần xin nghỉ, cứ đến ban ” Bằng ai kiếm tiền cho mấy con xài
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-49-di-nha-khach.html.]
Tầm mắt hai chạm , thật nhanh né tránh. Vệ Mạnh Hỉ lãng phí thời gian của “Mẹ con sẽ sống lâu dài ở mỏ quặng .”
Quả nhiên, lông mày của Lục Quảng Toàn giật giật, cái gì cũng , ngược hỏi thăm đường mấy con đến đây thuận lợi ? Có qua nhiều địa phương ? Ngồi xe trong bao lâu?
Từng giao tiếp với nhiều , Vệ Mạnh Hỉ đây là đang tìm đề tài để chuyện với cô.
Cũng khó , dùng lời quan tâm chiếu cố vì khiến cho cô và bọn nhỏ khó xử. Vệ Mạnh Hỉ quan tâm đến sự kiện “ gửi thư, nhận ?”
Cô sốt ruột đến hoảng, chạy trốn là một chuyện, cái quan trọng là cô đổi vận mệnh đời tránh sự cố sụp hầm mỏ.
“Thư gì?” Vẻ mặt giống dối.
Vệ Mạnh Hỉ tức giận trong lòng, xem chặn đầu , mặc dù gửi lúc mặt Lục Tiểu Ngọc nhưng vẫn khó đảm bảo an .
Cô quyết định đổi đề tài, vụ sập hầm mỏ để nhắc , “ chính là sự thật, đến chính xác là chạy trốn, của g.i.ế.c đấy.”
Lục Quảng Toàn dừng bước, sắc mặt đổi.
“ hỏi , gửi tiền lương về nhà là cho và bọn nhỏ cho ?”
Đây là câu hỏi chí mạng, Lục Quảng Toàn nuốt nước miếng một cái.
“Được , đổi câu hỏi, lấy tên nhận tiền lương gửi về đó, vấn đề gì ?”
“Ừ.”
“ lấy tiền lương xem bệnh cho con gái , việc thì gì sai?”
Tiểu Ô Ô dường như các chị dạy, đôi mắt m.ô.n.g lung buồn ngủ, vén cái áo lên lộ cái bụng nhỏ nhô lên thở phập phồng.
Lục Quảng Toàn thấy trong lòng đau xót dư vị gì tả nổi, cái bụng như chắc chắn là bệnh “Không sai.”
“ dùng tên của lãnh đơn gửi tiền lương của để xem bệnh cho con gái, còn đem tiền tiêu hết, của trò mặt trong thôn g.i.ế.c c.h.ế.t , xem thể chạy trốn, nếu chờ về hốt xác ?”