“Mẹ mầy là giày rách, mầy là giày rách nuôi lớn lên, đừng trốn...”
Vệ Đông sắc mặt đỏ bừng, Vành mắc còn hàm chứa nước mắt nhưng nó vấn nắm c.h.ặ.t nấm đ.ấ.m đòn yếu yếu ớt nhừ con kiến.
Vệ Mạnh Hỉ nổi giận quát lên: “Các ngươi gì, đây là bắt nạt khác?”
Bọn nhỏ đầu , tiểu t.ử 13~14 tuổi nhà họ Nghiêm còn sợ lớn, huống chi là nữ, nó bèn khịt mũi: “Bắt nạt bọn nó đó, thế nào?”
“Phi! Tri thức càng nhiều càng phản động, Lục Triển Nguyên chính là đại phản động, đ.á.n.h ch.ó con của chính là để mắt để đấy, bản lĩnh thì tới c.ắ.n .”
Vệ Mạnh Hỉ đời hận nhất cái loại ỷ mạnh h.i.ế.p yếu , chụp mũ khác, ở khu vực khai thác mỏ dường như nhận thức của thường chậm nửa nhịp, bao gồm tư tưởng của đứa trẻ, trong tư tưởng của bọn họ vẫn còn dừng thời đấu tranh giai cấp của mấy năm .
Giày rách đúng ? Phản động hả? Các ngươi vu oan cho con trai của trong nhiều thập kỷ qua, thù cũ thù mới cộng , hôm nay đừng nghĩ ai cũng thể thoát.
“Các ngươi một đứa một 13 tuổi, một đứa 14 tuổi, cộng còn lớn hơn mà bắt nạt một đứa nhỏ 4 tuổi, các ngươi thật tiền đồ đó, ỷ mạnh h.i.ế.p yếu tư tưởng của chủ nghĩa tư bản, để hôm nay đại tỷ gia cấp vô sản dạy dỗ hai em tư bản chuyên bắt nạt kẻ yếu như các ngươi, nhưng là lớn đ.á.n.h con nít, để tránh khác ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ.”
Giai đoạn đầu của hai đứa bọn họ chú hư ảo, tuy rằng bước thập niên 80 nhưng đối với khu vực khai thác mỏ thức vẫn còn tương đối khép kín và giản đơn, thứ bây giờ quan trong. Trước đây họ nghĩ tham gia đội cách mạng của mỏ Kim Thủy và trở thành những lính, đứa trẻ gốc rễ ở mỏ, thậm chí lúc đó bọn họ đủ tuổi để trở thành trẻ tuổi tiên phong.
“ mà sẽ đ.á.n.h ngươi. Bởi con mất dạy là cha , bởi vì cha các ngươi giác ngộ nên các ngươi cũng giống , chỉ chú trọng đồng tiền mở tiệm cơm gì, hám lợi, nhất định bán lòng đen tối, ăn đồ ăn nhà ngươi cũng sẽ trúng độc, hôm nay sẽ trời hành đạo!” Vừa nó cô châm lửa thốt thanh thép cầm tay mang theo từ đống vật liệu, đời dùng d.a.o múa trong nhà bếp, thanh thép.
Cô vun thanh thép lên đỏ một nồi súp, đó là nước hầm hàng ngày trong tiệm cơm nhà họ Nghiêm dùng để nấu mì, bên trong còn vài cục thịt.
Đồ ăn vươn vãi khắp sàn thơm phức khiến ai cũng them đến nổi nuốt nước miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-61-giai-cuu-bon-nho-2.html.]
Bọn nhỏ nhặt lên, Vệ Mạnh Hỉ một chân giẫm lên miếng thịt, điều cô cũng cảm thấy đau lòng nhưng cô vẫn cứ giả vờ bình tĩnh như chuyện gì xảy , vun thanh thép lên tiếp: “Ai dám nhặt miếng thịt thối , đừng trách thanh thép trong tay của mắt.”
“Ai dám hả? Đây là thanh thép, gậy gỗ bình thường, đ.á.n.h một phát là gãy xương, thể trực tiếp đ.â.m thủng lòng bày tay.”
Vẫn câu đó nhu nhược sợ cứng rắn, cứng rắn sợ hung bạo, mà thường hung bạo thì sợ c.h.ế.t, Vệ Mạnh Hỉ hôm nay lập riêng cho một điểm uy, nếu những chuyện sẽ tiếp tục xảy trong tương lai.
Cô sẽ chủ động gây chuyện nhưng nếu thật sự khiêu khích, cô sẽ trốn tránh.
Bọn họ ai dám nhặt thịt lên, còn buông Vệ Đông . Vệ Mạnh Hỉ cho bọn nó một bài học cho cái giá x.úc p.hạ.m đến cô, chỉ thấy cô đùng một gậy đ.á.n.h đổ một nồi sắt phân nữa mỡ heo đang sôi, tóp mớ bên ngả sang màu vàng vàng.
Một mùi khét lẹt, kể dầu mỡ còn vương vãi mặt đất, càng đau lòng chính là nồi dầu lớn chiên xong nguôi hẳn nhỏ giọt khắp mặt đất…. Này thèm nữa mà chính là đau lòng.
Mấy đứa trẻ nhà họ Nghiêm kìm chế nắm c.h.ặ.t nấm tay, Vệ Mạnh Hỉ khiêu khích bọn nó: “ chỉ với các ngươi một , giày rách, chồng cũng phản động, đứa nhỏ nhà ai khi dễ là khi dễ, nếu để x.úc p.hạ.m đến nữa, lão nương đây đem túp lều phá nát .”
Vệ Mạnh Hỉ dùng thanh thép hung hăng gõ mấy cây cột lớn của túp lều, mỗi một gõ, bọn họ lo lắng cô thật sự sẽ gãy cột nhà, đem mái lều lật tung.
Khuôn mặt của Vệ Mạnh Hỉ đang , nụ giống như bông hồng rực rõ nhưng lời vô cùng hung ác, giống như một con ch.ó điên.
Tất nhiên cô lãng phí đồ ăn là điều đáng hổ, thậm chí hơn ai hết cô còn yêu thích đồ ăn, nhưng cô thể nhân từ khi giải quyết đám rác rưỡi , nếu để chúng cơ hội chiếm lợi của , cô cần thiết điều để họ sợ.
Hủy hoại cái bọn họ quý giá, đồ vật quý trọng nhất mới gọi là giáo huấn.