Ánh mắt của dán một nữ nhân cao gầy đang ở phía xa, vẫn luôn cho rằng vợ thứ hai của Lục Quảng Toàn chỉ đơn giản là một đàn bà nông thôn bình thường, ai dung mạo cô tệ, thậm chí còn hơn Lý Mạc Lỵ. Một phụ nữ như thật sự sẵn sàng chấp nhận một kẻ keo kiệt như Lục Quảng Toàn?
Phải, trong mắt của tất cả đàn ông trong mỏ than , Lục Quảng Toàn là một kẻ keo kiệt từng .
Một tiểu t.ử châm nghiêm điếu t.h.u.ố.c cho Nghiêm Minh Hán, “Nghiêm công, cảm thấy đàn ông đời bỏ t.h.u.ố.c lá để tiết kiệm tiền ?”
Thế giới bên ngoài giống , chỉ cần là con thì ai cũng tận hưởng cuộc sống. Những công nhân mỗi ngày đều hạ giếng sâu tăm tối, đến khi kết thúc, khó khăn lắm mới ngoài chẳng lẽ ăn bữa ăn ngon ? Thú vui hút t.h.u.ố.c, mang giày da mới, nếu bỏ lỡ thì tội nghiệp cho kiếp .
Hút t.h.u.ố.c là chỉ là thú vui tiêu khiển mà còn là cách thể hiện địa vị và nhân phẩm của một đàn ông mà Lục Quảng Toàn chính là một đàn ông trong truyền thuyết, vì tiết kiệm thể cần nhân phẩm và địa vị, đừng bề ngoài như , ngay cả một chiếc vớ còn nỡ ném .
Nhìn còn tưởng đang mắc khoản nợ khổng lồ mấy vạn khối, keo kiệt bủn xỉn.
Nhìn Nghiêm Minh Hán, chỉ là một kỹ sư bình thường nhưng ăn mặc chính là quần áo bằng sợi tổng hợp từ cửa hàng bách hóa chuyên cung ứng đặc biệt, vớ một ngày đổi một đổi kiểu mới, cổ tay đeo hoa mai lớn dành cho nam giới. Ai thể nghĩ đến từng là đồng nghiệp cùng một ban với Lục Quảng Toàn ? Tuy rằng công tác Lục Quảng Toàn nhiều năm nhưng năng lực bằng Lục Quảng Toàn.
Năm đó vẫn gọi là Lục Công....
Cái gọi là gì nhỉ? Thế sự đổi, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây đây mà.
****
Vệ Mạnh Hỉ trở khu túp lều, đem Ô Ô đang ngủ say đặt giường đất, bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc ai cùng Lục Quảng Toàn đang đối nghịch . Đối tượng cô nghi ngờ đầu tiên chính là những tiểu binh tiểu tướng của Ủy ban cách mạng khu mỏ đây, những tên vẫn ở độ tuổi mười mấy, tự cho mặc quân trang xanh lục thì thể tác oai tác quái, nhưng thật ngay cả sơ cao trung cũng nghiệp. Chưa trải sự đời, thể dễ dàng khác lợi dụng trở thành tay s.ú.n.g ngầm thế.
Tuy rằng thời thế đổi và những tổ chức giải tán bên ngoài, quặng trưởng, phó quặng trưởng đều phục chức, nhưng ai đảm bảo rằng vẫn còn “tàn dư” dọn sạch.
Vừa ánh mắt của Lục Quảng Toàn rơi nhóm đang đến lúc nảy thì cô phát hiện sự kiên nhẫn từ , phỏng chừng hai bên thù hằn gì, kết hợp độ tuổi của họ và khí phái côn đồ tản từ bọn họ thì cô thể bỏ qua mối nghi ngờ .
Nếu sự là bọn họ thì gặp thế khó , cùng lắm bây giờ cô chỉ là một quặng tẩu nho nhỏ, chống đối họ chẳng khác nào lấy trứng chọ đá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-71-luu-hong-cuc.html.]
Nói đến bọn Vệ Đông, Căn Bảo, bởi vì bọn nó hung hăn giáo huấn mấy đứa nhà Nghiêm Lão Tam một trận thì danh tiếng của bọn nó ở khu túp lều ngày càng thăng hạng, những đứa nhỏ lớn hơn sẵn sàng dẫn bọn nó chơi, còn những đứa nhỏ hơn thì thích m.ô.n.g bọn nó như cái đuôi nhỏ.
Bọn nó đắc ý, lúc nào cũng bày bộ dáng ưỡn n.g.ự.c đường.
Hôm nay, con trai của nhà họ Từ bán tạp hóa cách đó xa tên là Từ Minh, thần thần bí bí dẫn bọn họ đến một chỗ để chơi, kêu bọn họ mang theo một cái xẻng và một cái sọt ở nhà theo hùng hổ ngọn núi phía như một binh đoàn.
Vệ Hồng, Căn Hoa ở ngay chân núi thấy lớn tiếng kêu lên: “Này, các đấy?”
Vệ Đông là đại ca nhỏ, phía còn nhiều đồng bọn nhỏ đang , thể tiết lộ quân tình chứ, nhóm bé cần đợi bọn Vệ Hồng, Căn Hoa, chạy !
Các bé gái đương nhiên là.....đuổi theo!
Thế là hai nhóm tiểu gia hỏa liền truy đuổi như đ.á.n.h du kích núi.
****
Mấy ngày nay chồng của Lưu Hồng Cúc tính tình nên uống rượu giải sầu, mỗi uống liền tay đ.ấ.m chân đá Lưu Hồng Cúc, vài ngày nay mặt cô mấy vết bầm tím, mấy đứa con cũng thông cảm cho cô, còn đổ thừa sinh ý tiệm cơm như thế nào ngày càng kém .
Trong lòng Lưu Hồng Cúc buồn bực : “Còn trách ngươi sinh ý kém, em hai đứa bây giữ nhà ? Mới ngoài một chút, chân kéo một đám vô tiệm cơm cho đập phá.”
Khu túp lều nhà vệ sinh, cũng gian riêng tư, cô lười chạy nhà vệ sinh công cộng của mỏ than nên thường phân ở đồi.
Lưu Hồng Cúc chính là vợ của Nghiêm Lão Tao, vì từ nhỏ nấu ăn nên khi đến mỏ than mở một tiệm cơm nhỏ, ba bốn năm nay cứ mỗi ngày bảy tám bàn khách, kiếm ít tiền.