kể từ khi Vệ Mạnh Hỉ đập phá tiệm cơm nhà bọn họ ngày hôm đó, ngoại trừ thiệt hại trực tiếp về mặt kinh tế 50~60 đồng tiền bao gồm thịt, dầu ăn, đồ gia dụng,.... thì khách hàng kéo đến ít hơn . Ban đầu cô tìm Vệ Mạnh Hỉ lều mạng với cô , nhưng chồng cô Nghiêm Lão Tam ngăn cản cho , ch.ó điên như cô loại sự tình gì, nếu nháo lớn thì tiệm cơm sẽ đóng cửa.
Lưu Hồng Cúc nhịn nhịn, tự rằng cùng lắm thì kiếm tiền từ khác hàng, dù thì chịu khó xưởng chế biến thịt nhiều , mua vài cân thịt cũ về nấu, miễn là tẩm ướp gia vị cho thơm thì ai phát hiện gì . Nếu bán hết thì bảo quản bán cho mấy ngày tiếp theo.
Nguyên liệu phí tổn cũng tính toán đó, nếu lặng lẽ tăng giá lên một chút, trong vòng hai tháng thể kiếm tiền mất.
Vốn dĩ tính như nhưng hiện tại tiến triển theo mong , mấy tên quỷ nghèo ở mỏ than gì mấy ngày nay thấy tăm đến tiệm cơm của cô, chính là khách quen lúc cô ở cửa vẫy tên chừng nửa ngày thiết gọi “Anh trai”, “đồng chí” nhưng họ mang theo tiền nên , cô đùn đẩy một hồi cũng ai ghé.
Nói thử xem, lạ lắm ?
Vì Nghiêm Lão Tam ngày càng cho cô sắc mặt , lời nào hợp liền đ.á.n.h cô, hiện tại ở trong nhà cô còn dám thở mạnh nên bao nhiêu oán giận cô đều đổ lên đầu Vệ mạnh Hỉ.
Dù hận Vệ Mạnh Hỉ cách mấy thì cô vẫn nén hận sống và việc của . Lợi dụng trời tối, hai vợ chồng cằm theo mấy túi da rắn leo lên phía núi, nơi đây là núi rừng cằn cõi, ngày càng nhiều đến khai thác mỏ nên xã thu hồi, đó các xã viên khai khuẩn trồng rau tập thể cho thôn, chủ yếu trồng các loại rau củ theo mùa như các loại dưa, mướp, đậu....Ăn một ít, còn thì bán cho các quặng tẩu, công nhân mỏ.
Mà một trong cách khống chế phí tổn của tiệm cơm của Nghiêm Lão Tam cùng Lưu Hồng Cúc là ăn trộm rau củ.
Nhẹ nhàng đào vài củ khoai tây lắp đất cho bằng phẳng, củ to cằm chắc tay, hai thêm vài trái cà tím, ăn ớt đỏ thì hái ớt đỏ, ăn xanh thì hái trái xanh. Các loại rau xanh cùng cải thảo, dù chỉ cần thôn dân thì nhà bọn họ cần mua, một tháng thể tiết kiệm ít tiền đồ ăn.
“Cha đứa nhỏ, xem rốt cuộc Vệ Mạnh Hỉ địa vị gì mà ngang tàn như thế?”
“Nói nhỏ một chút, đừng để phát hiện” Nghiêm Lão Tam kêu cô tự xuống hái, sợ rau dưa rải phân nên bẩn, xong xổm bên cạnh trông chừng.
“Tiệm cơm chúng sinh ý , xem do cô tiệm đập phá đồ đạc, đem vận may biến mất ? Càng nghĩ càng tức, thằng lớn nhà chúng nháo đòi mua đôi giày thể thao, sinh ý thế lấy gì mua cho nó?”
Nghiêm Lão Tam hắc hắc: “Yên tâm , giày thể thao vài bữa nữa sẽ mua cho nó thôi, thể trút giận cho cô luôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-72-di-an-trom.html.]
Hai mắt của Lưu Hồng Cúc sáng lên: “Gì?”
Nghiêm Lão Tam xung quanh, lúc các gia đình đều đang ở đại đội thôn Kim Thủy xem phim điện ảnh, mỗi ăn trộm bọn họ đều chọn thời điểm xã viên đến tuần tra, thấy mạnh dạn lớn hơn một chút: “Vệ Mạnh Hỉ đến nhà chúng đập phá trút giận lên đứa nhỏ chỉ là danh nghĩa, kỳ thật cô cũng mở tiệm cơm, phá sinh ý của chúng , xem cô hời ?”
“Thật? Em còn tưởng đám nhãi con khoác lát thôi chứ… Hay lắm, Vệ Mạnh Hỉ cư nhiên ý đồ , chờ xem , chờ mở tiệm cơm khai trương lão nương cũng đến đập phá hư cửa hàng cô , đem túp lều nhà cô đốt sạch.”
Càng nghĩ càng giận, Lưu Hồng Cúc thở hổn hển.
Nghiêm Lão Tam , lấy chân đá m.ô.n.g cô như trút giận.
“Đồ quỷ… đáng ghét…”
“Người đàn ông của cô cũng ăn chay, nếu cô cướp sinh ý của chúng , thể khiến tiệm cơm cô mở , gọi là dùng một cây củi thể đốt cháy túp lều của cô .”
Lưu Hồng Cúc nghi hoặc. “Không cô mua xong vật liệu dựng túp lều ? Nghe công nhận dựng cũng tìm , mấy ngày liền khởi công, chúng thể ngăn cảm .”
“Đồ ngu! Nói cô ngu như heo là thật, chỉ cần thư cử báo là , cô xem đàn ông của cô mấy tên tiểu binh tiểu tướng của ủy ban cách mạng đây chỉnh đến thành hình dạng gì ? chỉ cần cho chụp mũ, đại đội thà g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót, cho cô dựng lều ? Thư phê duyệt chừng xé từ lâu !”
Lưu Hồng Cúc nghĩ cũng đúng, khó trách mấy ngày nay cô , “Thì chuyện do .”
Càng khẩu khí của Nghiêm Lão Tam càng cao, quên mất đang ăn trộm, ở đất trồng rau hứng phấn ngân nga vài câu hát trong miệng hết sức thoải mái.