Lưu Hồng Cúc vốn dĩ chữ, Vệ Mạnh Hỉ chơi chữ, chốc lát thì khoai tây, chốc lát thì cải trắng, chốc lát hôm nay hôm qua cứ xoay vòng, cô đến choáng váng, chằm chằm bắt đầu mắng Vệ Mạnh Hỉ.
Cô kiềm chế nữa , nhất định c.h.ử.i c.h.ế.t con đàn bà chiết tiệt vạch lá tìm sâu .
Kiểu c.h.ử.i cho bỏ tức mấy lãnh đạo rõ ? Chính là hết đường chối cãi nên bắt đầu chơi la lối lóc đây mà! Cùng một giuộc mới mấy đàn bà đanh đá ở nông thôn .
“Thảo nào ăn thấy mùi lạ!”Chủ nhiệm hậu cầu đặp đũa xuống bàn.
“ cũng thấy thịt mùi hôi, khoai tây cũng thích hợp cho lắm” Chủ nhiệm bảo an hầm hừ , lấy đồ ăn thừa mấy ngày cho bọn họ ăn, cố tình hư bụng bọn họ đây mà!
“Xin lãnh đạo, xin ..............”
Chỉ xin thôi cũng tác dụng cái rắm! Cái gọi là chiêu đãi ? Đến khu ổ chuột của bọn họ là thể diện lắm , còn mặt mũi , thật hổ!
Nghiêm Lão Tam thấy xin cũng vô dụng, bà nương nhà còn lải nhãi, nhất thời tức giận siết c.h.ặ.t nấm đ.ấ.m, định đ.á.n.h vài phát cho cô câm miệng.
Vệ Mạnh Hỉ để ý đến Lưu Hồng Cúc, đây chính là loại phụ nữ nông thôn đáng thường đáng ghét, nhưng kẻ thù chân chính là Nghiêm Lão Tam cho nên cô vẫn luôn chú ý đến . Lúc thấy nấm đ.ấ.m của đ.á.n.h sang đây, cô nhanh nhẹn kéo Lưu Hồng Cúc sang một bên, cô ngu thì ngu thật nhưng đến nổi phóng hỏa g.i.ế.c .
Nghiêm Lão Tam một quyền đ.á.n.h trung, lảo đảo về phía , Lưu Hồng Cúc bệch đất gào kêu cha gọi , trong miệng còn than sống nổi.
Vệ Mạnh Hỉ qua, tiến đến lỗ tai của Nghiêm Lão Tam thấp giọng : “ chỉ các dùng nguyên liệu cũ, còn đồ ăn của các lấy từ chỗ nào nữa kìa, đại đội thôn Kim Thủy ngày mai chiếu phim điện ảnh nữa đó, ngày mai các thể lấy thêm đồ ăn mới mẻ nữa đúng ?”
Nghiêm Lão Tam trong miệng còn đang c.h.ử.i rủa, xong miệng há to thể đủ nhét một quả trứng gà
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-76-tra-dua-3.html.]
“Cô.... cô .”
Thái độ chính là thừa nhận, Vệ Mạnh Hỉ lạnh : “Muốn thì đừng , còn các ăn trộm ở mảnh đất nào, mấy củ khoai tây đào qua, một cái là , chỉ cần cử báo mà cần thư nặc danh, Vệ Mạnh Hỉ nếu thật sự cử báo các ăn trộm đồ ăn, là cái tạo kế sinh nhai của dân, ngươi nghĩ xem với hành động trắng trợn phá hoại bức tường của chủ nghĩa xã hội như ngươi sẽ phán mấy năm đây?”
Nghiêm Lão Tam cái gì , nhưng phá hoạt bức tường của chủ nghĩa xã hội sẽ tù, hơn nữa còn đầu cơ trục lợi. Mỗi như đều trực tiếp tham dự, nếu bà nương nhà nhát gan công an dọa một cái khai là kẻ chủ mưu thì thể trốn thoát .
Thời điểm mới mở tiệm cơm, Lưu Hồng Cúc nhát gian ăn trộm, chịu sự cám dỗ của đồng tiền, cảm thấy kinh doanh kiếm tiền cũng nên nài nỉ cô, buộc cô ăn trộm cùng .
Ban đầu chính sách trồng rau ruộng tập thể là cùng thống nhất quản lý, cuối cùng thống nhất cùng bán sỉ cho chợ bán thức ăn quốc doanh của thành phố, mỗi ngày bọn họ trộm một lượng, nhóm xã viên mặc dù phát hiện nhưng chỉ nghĩ là mấy tên lưu manh trong đại đội .
Một tập thể lớn, gì khác ngoài ý thức và danh dự tập thể mạnh mẽ, cả đội nhắm mắt ngơ, cho rằng đó là tên lưu mạnh Nhị Lưu T.ử trong nhà còn già 80 tuổi, coi như đó là hiếu thuận lão nhân .
kể từ tháng , khi làn gió xuân cải cách ập đến thôn Kim Thủy, một năm ầm ĩ thì cuối cùng đại đội thực hiện đầy đủ khoán hộ. Ruộng rau chình thành nhiều khoảnh, mỗi nhà nhận thầu 8 sào, nhà nào cũng canh chừng rau củ thể đổi thành tiền như sinh mệnh của .
Nhà ai thiếu cái gì là bắt đầu ầm ĩ đến nửa ngày.
“Tính từ thời điểm trồng rau tập thể, ba năm bộ thôn Kim Thủy tổn thất là 300, nếu thì cũng tận 500 đồng ?”, Vệ Mạnh Hỉ , giọng như ma quỷ “Nghe hình như tháng mới bắt một tên trộm.... Trộm gì nhỉ??? À là trộm gà, ?”
Trán Nghiêm Lão Tam giàn dụa mồ hôi, đương nhiên là . Tên tiểu t.ử trộm một con gà mái tơ, tổn thất tổng cộng 3 đồng tiền, đội dân binh ở thôn trực tiếp đem đ.á.n.h gãy chân.
Ở thôn Kim Thủy, dân bưu hãn hùng hổ tiếng từ đó đến giờ, dân gian lưu truyền đây đến quan huyện nhưng lòng dân nơi , và dân trực tiếp tống cổ khỏi huyện, chính là khâm sai đại thần của hoàng đế lão nhân tới cũng vô dụng, cũng đuổi .