Nhân chứng thật thì một , nhưng Căn Hoa còn quá nhỏ, khác nhất định sẽ tin con bé, cô cũng đem đứa nhỏ của đặt thế hiểm.
Đối với nhà họ Nghiêm , nếu việc gì đối đầu trực tiếp thì nên né tránh bọn họ , việc quan trọng bây giờ của cô là dựng cái lều, bọn cô hiện tại cần một cái nhà để che mưa che nắng.
Bốn đứa nhỏ mỗi ngày hỏi chừng nào xây nhà xong, khi nào bọn nó thể dọn nhà mới, một ngày cứ lặp lặp bên tai cô chừng mười cùng một câu hỏi như . Chị Quế Hoa cũng thật bụng, thu tiền phòng của cô đắt, nhưng chung quy là ăn nhờ ở đậu an , mỗi ngày bọn nhỏ tranh rửa chén, gắp chăn, quét nhà, kỳ thật là bọn nó lấy lòng dì Quế Hoa, sợ ngày nào đó dì vui liền đuổi bọn nó giống như ông bà nội ở thôn Thái Hoa Câu.
Trong lòng Vệ Mạnh Hỉ khẽ chua xót, đứa nhỏ của cô, bao giờ ăn nhờ ở đậu!
****
Buổi chiều ngày hôm , Vệ Mạnh Hỉ ở khu đất trống kiểm kê nguyên vật liệu xây dựng, xem mất phần nào , lúc bỗng nhiên hai tới.
“Xin chào, cô là đồng chí Vệ Mạnh Hỉ đúng ?” Nói chuyện kính là một đàn ông trung niên đội khăn xếp màu trắng, để râu dê, quần áo ướt đẫm mồ hôi, Vệ Mạnh Hỉ loại cảm giác quen quen.
“ là Vệ Mạnh Hỉ, các là....?”
“Chào đồng chí Vệ Mạnh Hỉ, là thư ký thôn Kim Thủy, kêu Cao Tam Dương, đây là chủ nhiệm phụ nữ của thôn Lưu Hồng Quân.”
Tên cũng thật độc đáo, thư ký là Cao Tam Dương thông thái, tên của chủ nhiệm phụ nữ giống y chang tên của chủ nhiệm phụ nữ ở công xã Ánh Dương, lúc cô lấy tiền là nhờ cô , nếu duyên phận, Vệ Mạnh Hỉ đây tin.
Vệ Mạnh Hỉ nhanh nhẹn lau tay bắt tay với họ, đời cô từng tiếp xúc với hai vài , bọn họ chính trực, việc cũng chút nhân tình, mấy đội trị an bắt hai nhà đầu cơ trục lợi ở khu túp lều, mỏ than thì xen chuyện khác, nhưng vẫn là hai cầu tình thả .
Cao Tam Dương và Lưu Hồng Quân ngạc nhiên, bọn họ tưởng rằng quặng tẩu sẽ giống cách vách Lưu Quế Hoa hoặc Lưu Hồng Cúc đều già nua, tiều tụy, khắc khổ, ba câu liền than trời “cuộc sống vất vả”, “nuôi nổi đứa nhỏ”,... mà mắt đây là một cô gái trẻ tuổi xinh , lanh lẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-78-thu-ky-chu-nhiem-ghe-qua.html.]
Cô gái trẻ tuổi ăn mặc thập phần giản dị nhưng vẫn che dấu dáng mảnh khảnh của cô, mặt trái xoan, đôi mắt to tròn ngập nước, hai b.í.m tóc đen óng ả xõa xuống vai, trông giống hệt như nữ quân nhân ở đoàn văn nghệ, thật xinh !
“Nữ đồng chí nhỏ, năm nay bao nhiêu tuổi ? Đây là con của cô ?” Lưu Hồng Quân chỉ tiểu Ô Ô, cô chắc lắm, qua giống một phụ nữa kết hôn, giống như tên khớp với tên trong đơn xin xét duyệt.
Tiểu Ô Ô gần đây tiếp xúc với lạ nhiều nên cũng lá gan cũng dần lớn, thấy mặt trông giống một bà bà bụng, thậm chí còn nghịch ngợm mặt quỷ xong trốn trong n.g.ự.c của , một hồi thấy bà bà sinh khí, liền vươn móng vuốt nhỏ, trong miệng phun hai chữ “Ô Ô.”
Mặt quỷ là Vệ Đông dạy cho bé, mỗi khi mặt thế , và các chị sẽ trông như “Ai ai sợ quá”, “sợ quá”, lúc đó bé biến thành con sóc nhỏ mãn nguyên, tự hào nhếch lên.
Lưu Hồng Quân sợ, ngược còn bộ dáng hung hãi đáng yêu của tiểu nha đầu chọc , yêu thương sờ đầu bé “Đứa bé thể chất , cần bổ sung dinh dưỡng”
Vệ Mạnh Hỉ tiếp lời, lý do tại đến đây, là vì đưa con gái khám, mặt khác còn thêm bốn nữa, vẫn học, cũng về giải quyết vấn đề học tập thế nào, đứa con út mới sinh năm ngoái, năm nay mới tròn 22 tuổi, bản lĩnh gì đặc biệt nhưng lúc còn ở quê thường xuyên nấu ăn nên đ.á.n.h giá tay nghề tệ.
“Cho nên cô mở tiệm cơm nhỏ?” Vẻ mặt Cao Tam Dương trở lên nghiêm túc, ngay cả chòm râu dê cũng dựng lên.
Vệ Mạnh Hỉ vội vàng lắc đầu: “ gì trái với chính sách. còn nuôi năm đứa nhỏ, bởi vì cơm ngon, nếu thích bạn bè đến thể chiêu đãi một chút.”
Lời thông minh thể , thể theo những gì cô nhưng thanh danh của cô .
Mỗi thôn Kim Thủy phê duyệt cho một hộ gia đình khu túp lều thì họ sẽ thêm một rủi ro, nếu gặp loại lưu manh thì giống như đem họ bán đến sạch sẽ, câu trả lời của Vệ Mạnh Hỉ bọn họ hài lòng.