Hai bên trò chuyện một lúc, chủ yếu là để hiểu cảnh gia đình của Vệ Mạnh Hỉ. Thân phận hộ gia đình ở khu túp lều chút hổ, mỏ than chỉ lo cho hộ khẩu của công nhân, ở thời đại hộ khẩu của con chỉ thể theo , nhiều quặng tẩu và đứa nhỏ hộ khẩu vẫn còn ở quê quán, lạc hộ mỏ than thì khả năng, mà lạc hộ ở thôn Kim Thủy cũng khó.
Thôn Kim Thủy dựa núi mà ăn, đây họ còn thể tự khai thác than, mỏ than Kim Thủy đống ở địa bàn của bọn họ nên mỗi năm đều chia một phần hoa hồng cho đại đội, ngoài còn thêm một công việc phụ, nếu là lười biếng thì cuộc sống sẽ quá khó khăn.
Thậm chí ở đây còn hơn so với hộ khẩu trong thành, cho nên việc lạc hộ bên trở nên quý, đến nay vẫn một hộ khẩu nào.
Này đó tình huống, đời Vệ Mạnh Hỉ trải qua đều hết, cho nên cô hiểu và tiếp thu sự từ chối cố ý hoặc vô tình của Cao Tam Dương và Lưu Hồng Quân.
Hai bên trò chuyện hài hòa, cuối cùng Cao Tam Dương lấy một tờ thư đồng ý đóng dấu của đại đội, chuyện của Vệ Mạnh Hỉ giải quyết .
“Thư ký cao, chủ nhiệm Lưu, hôm nay ở nhà chúng ăn một bữa cơm hãy ?”
Hai : “Chờ về phòng ốc xây xong, thể tự do nấu cơm, đảm bảo chúng sẽ đến phiền.”
Đây là cách thông minh chuyện, cần quá minh bạch. Vệ Mạnh Hỉ hận thể lập tức đem tin tức cho Lục Quảng Toàn, cô thể giải quyết chuyện mà thể xử lý trong tích tắc, mấy cô đều giải quyết vấn đề hảo nhưng từ đầu đến cuối thấy.
****
Nghe cô chuẩn dựng túp lều, Lưu Lợi Dân cùng các em ở ký túc xá kéo đến chủ động hỗ trợ, ngày hôm sáng sớm đến thật. Vốn dĩ Vệ Mạnh Hỉ chỉ thuê hai , dự định công chuyển trong tuần luôn, bây giờ nhân công tăng lên, thợ xây dự tính hai ngày là thể công.
Vệ Mạnh HỈ: “..................”
Tốc độ vượt qua dự tính của cô, mừng quá!!!
Có thể chuyển nhà càng sớm càng là cái thứ nhất, quan trọng là sinh nhật của Ô Ô rơi ngày mốt, ban đầu cô dự định đợi khi xây xong chuyển ở luôn, chung quy trong lòng cảm thấy chút khó chịu, vì sinh nhật ngay ngày sinh mới ý nghĩa, nhưng hiện tại thì ngày mốt thể kịp!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-79-khoi-cong.html.]
Chiều cao của túp lều quá cao, chiều ngang cũng bằng nhà ở bình thường, ngay cả cột xà mái nhà cũng cần quá dày, lát đá vôi, lót nền, trụ đỡ dựng lên, mấy kèo nhà đặt thành hàng, mới đó lộ khung của ngôi nhà.
Lều bình thường cửa sổ nên thường xuyên mở toạt cửa để thông gió, nhưng Vệ Mạnh Hỉ mua thủy tinh cùng gỗ loại nhất, Lưu Lợi Dân dẫn theo một thợ mộc tính toán thành hai phiến cửa sổ.
Nhóm đàn ông cường tráng, việc sức và cẩn trọng, Vệ Mạnh Hỉ cảm tạ họ như thế nào, đưa tiền thì lấy, chỉ thể tận lực thức ăn ngon cho họ.
Công nhân việc, cô giữ bọn nhỏ bên cạnh phục vụ nước, đưa khăn lông, Vệ Đông mắc chứng bệnh giao tiếp bữa bộc phát, trực tiếp bái chú thợ mộc là sư phụ, còn theo tùy tùng cho chú. Vệ Mạnh Hỉ đích đến chỗ thôn dân mua rau dưa tươi, cộng thêm một con gà trống béo bỏi.
Dạo gà trống rẻ hơn gà mái, mỗi con chỉ 5 đồng, đó đến cửa hàng bán đồ ăn cắt ba cân thịt ba chỉ.
“Oa oa! Gà trống thật lớn!” Nhóm tiểu gia hỏa gà trống mập mạp, vui như bước mây. Ở khu túp lều tuy rằng cũng lén nuôi gà nhưng mỗi nhà nhiều lắm chỉ nuôi 3 con, ít khi nào nuôi đến béo phì thế , mồng gà đỏ như m.á.u, chân dài như sắt hiếm thấy, là là gà nuôi lâu năm.
Đương nhiên gà trống ăn hôm nay, lúc mua đồ ăn trở về, cái phòng lớn thêm một nửa. Cô buộc một sợ dây chân gà trống, nuôi nó gốc cây sơn , mượn bếp lò nhà Lưu Quế Hoa để nấu buổi trưa.
Mì sợ cán qua một cái bàn cán mua, cho ít nước nóng, cho ít giá hẹ, thêm chút tỏi cay và nước mắm chua ngọt, mỗi một bát, ăn ngon đến nổi ai cũng đ.á.n.h cái “ách.”
“Chị dâu, cần khách khí bọn em nên đến đến hỗ trợ mà”, Lưu Lợi Dân còn thêm một chén, nhưng ngượng ngùng.
Vệ Mạnh Hỉ mang tạp dề bưng một cái chậu tráng men lớn, thấy bát đều sạch trơn, liền múc thêm một vá lớn, “Mọi kiếm sống bên ngoài đều dễ dàng, hẳn là nên thế ”
Một tiểu thanh niên đỏ mặt, “Đây là sự thật, Quảng Toàn đối xử với bọn em , gần đây phái việc ở đội thăm dò, ở đây, bọn em đến giúp chị một phen là chuyện hiển nhiên.”