Tiểu Ô Ô chính là cừu nhỏ.
Vòng tay và vòng cổ bạc hết sức bắt mắt, sợ đứa nhỏ đeo sẽ an .
Chưa kể, Vệ Mạnh Hỉ còn ngạc nhiên, hình dáng vẻ dùng đầu bạc to nung đ.á.n.h , từ nửa tháng cô cũng một món quà như cho con gái, cô đến mấy cửa hàng nhưng chỗ giá quá đắt hoặc giá hợp lý nhưng hợp như mong .
Cô tìm một sợi chỉ đỏ đeo cổ cho con gái. Gắn phụ kiện nhỏ lên xung quanh, đồ vật góc cạnh, bỏ trong áo cần lo lắng thương làn da.
“Làm em bài hát sinh nhật?”
Vệ Mạnh Hỉ sửng sốt, xíu nữa lộ tẩy , “ radio đó, chiếc đài mà Quảng Mai mang về thật dễ , nó phát tin tức chỉ trong nước, còn về nước ngoài!”
Lục Quảng Toàn còn lời gì để , trầm mặc một lúc, “Tiền còn đủ ?”
Không chỉ dựng lên cái phòng cửa sổ sáng sủa, nồi bồn gáo chén đặt mua đầy đủ, ngay cả dầu, muối, tương, dấm, cũng mua ít, cũng cô chạy đến bao nhiêu nơi, tiêu hết bao nhiêu tiền.
Vệ Mạnh Hỉ cao hứng, “Không đủ, nếu hết thể cho thêm ?”
“Được, ngày 15 hàng tháng sẽ phát lương, nếu rơi cuối tuần thì dời ngày, em lấy thẻ công tác của phòng tài vụ lãnh. Đây cầm lấy..... nhớ để dành một ít cho....”
Vệ Mạnh Hỉ đoán rằng là “Để dành một ít cho cha ”
Vẫn gửi tiền về Thái Hoa Câu? , là con trai nghĩa vụ phụng dưỡng cha , nếu thật sự vì lời của vợ mà ngừng đưa tiền cho hai lão già thì trong lòng nhất định sẽ khó chịu, bản Vệ Mạnh Hỉ cũng con trai.
Tuy nhiên đó là xuất phát từ đạo nghĩa thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng là chuyện của , nghĩ đưa tiền? Xin , một phân cũng đừng nghĩ.
Nếu hai lão già bệnh, hiếu thuận, bản trở về giường đoan nước phân nước tiểu thì Vệ Mạnh Hỉ ý kiến, duy chuyện đưa tiền là , bởi vì hiện tại gia đình nhỏ thiếu nhất chính là tiền.
Hôm nay sinh nhật đứa nhỏ nên Vệ Mạnh Hỉ cũng cùng bẻ xả, chỉ là ngoài miệng giả bộ như hiểu gật gật đầu, “Được , nhanh về ký túc xá , trời tối đường chậm chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-84-sinh-y-toi-cua.html.]
Lục Quảng Toàn tới cửa, vốn dĩ ngủ Căn Bảo bỗng nhiên thốt lên “Ba mấy ngày nữa nhớ đến giúp gánh nước nha.”
“Ba ba, chúng con giường ngủ, ba giúp chúng con mua cây gỗ a” Căn Hoa cũng bò dậy, thần thái sáng ngời , “Cần nhiều gỗ mới đủ cho chúng con mỗi một chiếc giường nga.”
Thật là hai đứa nhỏ lanh lợi, uổng công hôm nay ăn thịt con gà trống lớn.
Cửa sổ nhà mới của Vệ Mạnh Hỉ tính toán dán sách báo, chợ đen bấm bụng cắt hai mét vải về màn, tất cả là màu vàng nhạt họa tiết hoa nhỏ, treo lên kéo tới lui phảng phất cho thấy mùa xuân, trong phòng sáng sủa cần bật đèn.
Bàn nhỏ cùng băng ghế là mua của thợ trang trí, cần quá cao cấp, miễn là , cho nên hết thảy tất cả đang trong phạm vi phí tổn thấp nhất.
Thật núi gỗ nhưng Vệ Mạnh Hỉ nhân lực, công cụ, là tài sản chung nên chỉ thở dài.
Cung sư phó tận dụng thời gian nghỉ đến hai để nhưng gỗ, nỡ thúc giục phụ nữ và trẻ nhỏ trong nhà, bèn với Lục Quảng Toàn, cũng tận dụng mối quan hệ ở , từ xưởng gia công mua một đống tấm ván gỗ chất lượng tồi đến.
Cung sư phó là sư phụ kinh nghiệm nhiều năm, cả một bộ công cụ mộc, mỗi ngày thời gian là vác gương gỗ tới, ở trong phòng đo đạc, so tới so lui một hồi phác họa các kiểu, cưa gỗ, đ.á.n.h đ.á.n.h nửa tháng hai chiếc giường tầng.
Do gian hạn chế nên hai chiếc giường là phiên bản thu nhỏ, chiều dài 1,2m, chiều rộng 1m, xung quan giường còn lan can và thang nhỏ để leo lên xuống.
Bốn chiếc giường mới tinh, còn thơm mùi gỗ lò đặt trong nhà lập tức xây xôn xao ở khu vực túp lều.
Nhóm đứa nhỏ ở khu túp lều thấy chiếc giường nhỏ xinh tượng trưng cho gian riêng và tự do là về đến nhà nháo với bố một chiếc giường tầng, các phụ còn biện pháp nào khác đành nhờ Vệ Mạnh Hỉ giúp đỡ, mỗi trả mười đồng phí tổn, c.ắ.n răng trả tiền, haixx cứ đ.á.n.h một chiếc .
Cung sư phó cho rằng bản hạ giếng đào than nghề mộc để một xó, ai Tiểu Vệ giúp kiếm vài “mối ăn.”
Sau khi tan , thời gian tới một chút, một tháng cũng thể kiếm ba bốn chục đồng, còn cao hơn tiền lương hiện tại, xem cao hứng ?
Thấy nơi của Tiểu Vệ còn dư vật liệu, tuy rằng nhỏ nhỏ một ít nhưng chất lượng khá , khéo tay, vài đường thành một chiếc giường nhỏ.