Vệ Mạnh Hỉ hài lòng, dù thì Lục Quảng Toàn đào than đá giếng suốt tám tiếng chỉ kiếm tám mao 4 xu, cô dùng mười phút để chiên cơm thể kiếm gần bằng một ngày lương của , cô thỏa mãn cho ?
Này chỉ là bắt đầu, Vệ Mạnh Hỉ tin tưởng về sẽ ngày càng .
“Đương đương” Tiểu Ô Ô vịn tường lộc cộc , tay chỉ miệng “Mẹ, đương đương.”
Vệ Đông lấy viên kẹo dẹp lép từ trong túi , “Mẹ, em gái kêu ăn kẹo.”
Đứa nhỏ trong túi bỏ bao nhiêu thứ vô, nào là bụi bặm, cỏ khô dính vô cục kẹo sữa đen thui, ăn vô nổi, “Bộ quần áo mặc nữa ? Muốn thì ăn mặc cho đàng hoàng, còn thì cởi cho .”
Đối với da mặt dày như Vạn Lý Trường Thành, cho rằng đ.á.n.h là đau nó, còn mắng chính là yêu nó, ăn tự nó ăn luôn, nó dẩu m.ô.n.g chạy trốn thật nhanh ngoài để khoe với đồng bọn hôm nay nó ăn kẹo sữa ngon nhất đời.
Hôm nay tâm tình Vệ Mạnh Hỉ tồi nên tạm thời tha, đ.á.n.h nó, cô thu dọn dụng cụ, cọ rửa xung quanh để nghênh đón vị khách tiếp theo.
lẽ vận khí hôm nay dùng hết , cả buổi chiều chẳng thấy ai đến. Mặt trời sắp lặn cũng khách nào, qua giờ cơm càng ai bén mạng tới, Vệ Mạnh Hỉ đem thịt còn ướp, trời nóng để qua đêm sẽ mùi.
Che lấp mùi vị là chuyện nhỏ nhưng sợ cho ăn sẽ đau bụng, đây chính là điều tối kỵ của việc kinh doanh ẩm thực.
Vệ Mạnh Hỉ giống như những thương nhân lòng hẹp hòi vì kiếm tiền mà chuyện . Đời , tết âm lịch cô chuẩn hết mười mấy vạn nguyên tiền nguyên liệu nấu ăn để bán dịp giao thừa, kết quả năm cả nước bùng phát một loại dịch bệnh truyền nhiễm nghiêm trọng, nhà hàng và các nơi công cộng đều đóng cửa, dân khỏi nhà, tủ đông cũnng khéo hư, bảo quản mấy ngày cô đành vứt bỏ hết trong tiếc nuối.
Đau lòng thì đau lòng nhưng nguyên tắc rõ ràng.
Từ đó về cô đúc kết kinh nghiệm, đối với nguyên liệu, nhất là thịt, nếu dự đoán lượng ăn thì sẽ tiết kiệm hao hụt, nếu dư thì thể cứu cánh đem ướp thịt khô.
Vệ Mạnh Hỉ cho ớt khô, hạt tiêu, hoa hồi, cỏ ngọt nghiền thành bột từ , bỏ thêm muối và dầu vừng, trộn đều với phết lên miếng thịt, đó đem treo mái hiên, trời nóng bức bỏ thêm muối thì , cho thêm ít gia vị, hơn nữa thể treo lâu quá, tối đa ba ngày thể ăn .
Cô tin ba ngày tiếp theo sẽ khách nào ghé qua.
“Bán thì chúng để ăn , dù cũng lỗ” Vệ Hồng lo lắng , nó ăn bao nhiêu cũng đủ .
“Phải đó, chúng ăn sủi cảo ” Vệ Đông phía ngước lên miếng thịt nước sốt ướp thịt nhiễu xuống, nó hận thể nhào lên l.i.ế.m vài miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-88-anh-lai-gay.html.]
Từ lúc đây ở, về phần ăn uống của nhóm nhãi con cô hề xem nhẹ mà còn tăng cường cho bọn nó nhưng đang tuổi ăn tuổi lớn, mỗi ngày chạy nhảy nghịch hết chỗ tới chỗ nọ thì bao nhiêu cũng đủ với bọn nhóc . Đến cả ngủ bọn nó cũng mơ thấy thịt.
Vệ Mạnh Hỉ đỡ trán, cô sinh hai đứa ngốc Căn Căn Căn Bảo còn nghĩ cách kéo sinh ý, giúp cô tiết kiệm tiền, còn Vệ Hồng Vệ Đông ôi thôi , chỉ ăn, hận thể ăn sạch túi nó.
“Ba mớ tới !” Vệ Đông chuồn khi nổi điên với nó.
Mấy ngày gặp Lục Quảng Toàn, hình như gầy một chút, vẫn mặc chiếc áo sơ mi ố vàng, đàn ông vĩnh viễn chỉ mặc một bộ quần áo.
“Anh ăn gì ?”
“Ăn .”
Vệ Mạnh Hỉ nhớ tới ngày ăn cái bánh bột ngô , bất luận là hạ giếng đào than thăm dò thì quan trọng vẫn là thể lực, lâu dài như thế hoài thì mà chịu nổi? Dù cũng còn cơm, thôi cứ món cơm chiên trứng cho , thịt nên cô lấy một ít rau xanh nấu thành canh, dùng đầu đũa dít một ít mỡ heo, bỏ thêm chút muối, đủ khẩu phần một ăn.
Nhìn bát cơm ăn đến sạch sẽ bóng loáng, Vệ Mạnh Hỉ thầm trong bụng, đây là “ăn ” mà đó hả?
“ , ngày mai chuyến công tác.”
“Đi ?”
“Đi trong núi thăm dò” Đàn ông ít , Vệ Mạnh Hỉ công tác hiện tại của khác so với . Sự tôn trọng lẫn là bước đầu tiên để bắt đầu một gia đình, nếu chủ động với cô thì cô cũng hỏi nhiều nữa.
Vệ Mạnh Hỉ rửa chén, Ô Ô cũng bám tường lẽo đeo theo đuôi, thấy đuổi kịp liền nhăn nhó.
“Tiểu nha đầu mới tỉnh ngủ, trong ấm nước nóng, mau rửa mặt rửa chân cho con .”
Lục Quảng Toàn theo, đầu tiên là pha nước, đó thử nhiệt độ ôm Ô Ô lòng, động tác mặc dù nhẹ nhàng nhưng bàn tay to lớn của đàn ông khác với , những vết chai sần trong lòng bàn tay ma sát khiến bé khó chịu, trong miệng phát tiếng hầm hừ.