“Mình thề, đây là một trăm phần trăm lời của cô , chỉ thuật nguyên văn thôi. Không tin thể hỏi chị Vương, lúc chỉ cũng mặt ở đó nên thấy.”
Lý Mạc Lỵ tự xưng là thanh cao, thể qua cùng một ba hoa như chị Vương, cô tức đến nổi phổi sắp nổ tung. Khi đến khu túp lều cô cảm thấy Vệ Mạnh Hỉ khác ở phương diện giao tiếp, xem hiện tại gì đặc biệt!
Lục Quảng Toàn đúng là mù mới tìm một vợ như cô .
*****
Sau sự việc ở phòng tài vụ, cái tên Vệ Mạnh Hỉ nhiều đến, trong mắt các quặng tẩu cô trở thành một “nhân vật truyền kỳ.”
Cô dám đối đầu với “tiểu thần tài”, thậm chí còn khiến cô mất công tác. Thêm nữa, cô là nhân vật trong mối tay ba cùng Lý Mạc Sầu và Lục Triển Nguyên.
Tình tay ba, ba chữ Vệ Mặt Hỉ khỏi ngạc nhiên. Cô và Lý Mạc Lỵ gặp một , bao giờ sống chung một mái nhà, cứ như tưởng tượng yêu hận tình thù của bọn họ, nếu một ngã tư thật sự trong tương lai, chẳng khác xa nguyên tác mấy?
Kênh tin tức của Lưu Quế Hoa rộng, “Tiểu Lục, bây giờ đều em xứng với Tiểu Lục, là thích hợp nhất, chứ a…………”
“Trước là Tiểu Lục là đóa hoa tươi cắm bãi phân trâu đúng ?” Vệ Mạnh Hỉ hề tức giận, đây chỉ là cảm thụ của một bình thường.
Cô, Vệ Mạnh Hỉ trừ bỏ khuôn mặt, thì gì? “Tiểu Lục” là nhân vật nào, trong lòng cô đều rõ ràng.
, bởi vì rõ ràng nên cũng Lục Quảng Toàn sẽ hứng thú đối với phụ nữ như cô, cho nên hiện tại nha, hợp tác nuôi bọn nhỏ cũng khá . Ai, cứ ăn no bụng nghĩ đến chuyện khác.
Nói đến no bụng, nghĩ tiệm cơm nhỏ của cô hai ngày liền một bóng khách.
Nói chính xác, từ bữa bán bốn chén cơm chiên trứng thì thấy tiền ví nữa, là do trời mưa , công nhân cũng nhiều.
Theo Lý mà , mới phát lương nên sinh ý mấy ngày nay hẳn thời điểm nhất nhưng hai ngày thấy ai ghé hỏi thăm gì hết.
“Ai du, Tiểu Vệ, hôm buôn bán thế nào?” Lưu Hồng Cúc lắc m.ô.n.g vặn vẹo từ cửa sổ cố ý , âm thanh cao v.út, như sợ khác thấy.
“Ôi, nhà cô chính là mệnh thật đấy! ban ngày còn thể ngủ gà ngủ gật. Mệnh thật khổ, vẫn luôn tới ăn cơm, mệt đến mức thở nổi, eo liền đau nhức….”
Vệ Mạnh Hỉ liếc lười phản ứng, chỉ liếc cô một cái. Cổ nhân đúng mà, đáng thương tất chỗ đáng giận, khi còn đồng cảm với việc cô Nghiêm Lão Tam đ.á.n.h đập, Nghiêm Lão Tam ép buộc ăn trộm, cắt xén nguyên liệu. trong thời gian quan sát thật lâu, phụ nữ thật là…. Một lời khó hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-95-an-phan-chim.html.]
Thấy phản ứng của Vệ Mạnh Hỉ một chút gì gọi là sinh khí, Lưu Hồng Cúc cực kỳ tức giận, mở miệng tính âm dương quái khí vài câu thì bỗng nhiên cái gì đó lạnh lạnh rớt môi, duỗi tay quẹt xuống xem thử thì.....
Cư nhiên là cứt chim!
“Ăn cứt chim lạp, ăn cứt chim!” Một nhóm tiểu quỷ cây sơn điên cuồng.
“Đồ quỷ nhỏ, cút xuống đây cho lão nương!”
“Không xuống, xuống đó! Có bản lĩnh thì leo lên đây?” Kiến Quân một cành cây, đắc ý vọng xuống.
“Lêu lêu lêu, đáng đời!” Những đứa nhỏ khác cũng hùa theo .
Tất nhiên, bốn đứa bọn Vệ Đông dám lời nào, vì đang bọn nó với ánh mắt cảnh cáo.
Thân cây nhẫn nhụi như , Lưu Hồng Cúc trèo lên , mà c.h.ặ.t cũng , chỉ thể c.h.ử.i.
Nói cách khác, cây sơn bọn con nít leo trèo đến trơn tru, ruồi bọ thể báo , rắn bò lên cũng trơn mà lọt xuống, ngay cả mấy cành cây cũng bọn nó đến bóng loáng, mấy Vệ Đông chọc giận, Vệ Mạnh Hỉ đ.á.n.h nó nhưng vẫn bắt nó.
Bất kể việc buôn bán thế nào, vẫn còn nhiều việc cần chuẩn thành. Mới rạng sáng, Vệ Mạnh Hỉ mặc đồ cho Ô Ô cửa.
Đa trong khu túp lều vẫn thức dậy, nơi cần ruộng, vì tiết kiệm một bữa sáng nên các quặng tẩu và bọn nhỏ đều thức trễ. Đi đến cuối là một cái đường nhỏ, theo hướng lên đường rừng, gió núi mát rượi, thỉnh thoảng sương tí tách rơi xuống.
Vệ Mạnh Hỉ thì , sợ đứa nhỏ lạnh nên vội vàng kéo quần áo xuống, che lạ cái đầu nhỏ, chỉ chừa mắt mũi.
Hiện tại tiểu nha đầu Ô Ô suy nghĩ của riêng , lắc lắc hai hai chân tỏ ý , “Mẹ.”
“Ngoan, sương sớm lạnh, sẽ cảm mạo nha.”
Tiểu nha đầu hiểu , chỉ mở đôi mắt to xung quanh, từng ai mang bé lên núi, ngay cả tư thương bé nhất cũng . “Mẹ .”