Đôi mắt trong veo ngấn nước, cái miệng nhỏ mếu máo giống như là ủy khuất nhất đời.
Dù cũng là đứa con gái út chính nâng niu trong lòng bàn tay, Vệ Mạnh Hỉ cũng đành lòng thấy bộ dáng sốt ruột của bé nên chỉ đành thỏa hiệp: “Được , chúng xưởng rượu , lúc về nếu ch.ó nhỏ còn ở đây thì chúng đem nó về nhà, thế nào?”
Tiểu Ô Ô gật đầu, đúng là một đứa nhỏ thông minh, hiểu những gì nên “Dạ ân” gật đầu.
Thôi thì tùy duyên .
Đi qua ngọn núi, thể thấy nhà cửa rập rạp của dân, đại khái hai ba trăm hộ, đây chính là thôn Kim Thủy.
Đời , Vệ Mạnh Hỉ từng đến đây mấy , cô dân ở đây dũng mãnh nhưng nhiệt tình hiếu khách là sự thật. Ít nhất cô từng cô nhi quả phụ nào ở đây khi dễ, nhiều nhất chính là nhóm xã viên quan tâm chăm lo cho những đứa trẻ mồ côi, quả phụ, những già yếu bệnh tật.
Xưởng nấu rượu của thôn ở cuối thôn phía tây, dọc đường gặp vài bà cụ, thấy mặt cô hiền từ còn chủ động chào hỏi, hỏi cô là đến thăm nhà ai, cô là quặng tẩu còn lộ vẻ mặt khâm phục. Công nhân mỏ than nha, trong mắt của một “thượng đẳng” như Khang Mẫn mà họ . đối với dân bình thường thì đó là một nghề vinh dự.
Doanh thu của xưởng rượu xưa nay tồi, phiếu rượu, mỗi tháng chỉ mua mười đến hai mươi cân, điều tương đương với lợi nhuận của một phần chân ruồi, vì giá cả tự nhiên thể thương lượng. Loại hình nấu rượu của thôn tuy rằng chính thống, nhưng đối tượng khách hàng là nhà ăn quốc doanh ở trong thị trấn, hoặc những nhà nhu cầu đãi tiệc cưới, tổ chức lễ nghi đều cần một lượng lớn, ở đây cần sầu về khách hàng, căn bản để ý vài cân rượu .
Bất quá Vệ Mạnh Hỉ cũng thất vọng, chậm rãi tìm là , vốn dĩ con đường nhập hàng một là thành công, đến nếm thử so sánh giá cả xung quanh.
Tiểu Ô Ô thích mùi rượu, một lòng chỉ nhớ đến ch.ó nhỏ đáng thương , chỉ tay về hướng của con ch.ó “Hoa Hoa.”
“Được , chúng về nhà” Vệ Mạnh Hỉ ngắt nhẹ mũi bé “Tiểu tổ tông”
Ba đứa con gái, Vệ Hồng là chị hai ngốc nghếch, Căn Hoa là chị cả hiểu chuyện, Ô Ô là tiểu mè nheo, thế nào cũng thấy đáng yêu, chẳng trách đời con gái tiểu áo bông nhỏ tri kỷ của , hiện tại cô tin cái .
Hiển nhiên, đối với một , dù là con trai con gái cũng là miếng thịt từ họ rớt xuống. Chó cũng ngoại lệ, Vệ Mạnh Hỉ thật sự nghi ngờ rằng con ch.ó cũng là một đứa trẻ , nếu thì chạy núi và bẩn như ?
Phỏng chừng là ch.ó con lưu lạc, chân núi một con đường, xe tải lớn chở than chạy ngày đêm, đè c.h.ế.t bao nhiêu ch.ó hoang.
Nghĩ đến con vật nhỏ như c.h.ế.t bánh xe, Vệ Mạnh đành lòng nên nhặt nó về tích đức cho bọn nhãi con nhà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-97-thit-kho-tau.html.]
Quay đường cũ, quả nhiên con ch.ó dơ hề hề vẫn còn trốn trong đống gai dại, tiếng liền thò đầu loạng choạng chui .
Chó con thật sự bẩn, đuôi và m.ô.n.g còn dính thứ gì thể , mặc dù theo lý mà đợi nó thích nghi mới môi trường mới mới tắm rửa cho nó sạch sẽ, nhưng ngay về đến nhà tiểu Ô Ô đòi ôm, Vệ Mạnh Hỉ còn cách nào khác, tiên đun nước sôi, dùng xà phòng mà nỡ xài tắm sạch cho nó hai , đó lấy quần cũ lao sạch nước nó xách ngoài phơi ánh mặt trời.
Chó con còn trăng tròn, lúc đầu qua đám lông bẩn trông vẻ mũm mĩm, giờ tắm gội sạch sẽ thì gầy guộc, như cục xương chim cút nhỏ.
Màu lông cũng là vàng xám như lúc ban đầu mà là màu trắng tuyết, nó là một con ch.ó cái bộ lông màu trắng xinh .
Vệ Mạnh Hỉ nghĩ thầm, buôn bán , giờ thêm một miệng ăn
“Tiểu Bạch!”
“Bạch Bạch!”
“Hoa Hoa!”
“Bạch Hồ!”
Bốn nhãi con chống nãi cãi , ai cũng cảm thấy cái tên đặt cũng nhất đời, ngay cả tiểu Ô Ô cũng bĩu môi hừ hừ, nhất định kêu Hoa Hoa, bé Hoa Hoa của riêng !
Cãi kết quả, thuyết phục đối phương lấy theo tên đặt, đó mấy cái miệng nhỏ đồng thanh kêu , chờ phân xử cho.
Vệ Mạnh Hỉ mấy cũ khoai tây đất còn chờ cô gọt, ăn khoai tây hoài chắc sẽ ngán đến tận cổ, thật cô ăn thịt kho tàu, nước thịt lớp mỡ còn ngòn ngọt, ăn miệng là tan chảy. “Kêu là Thịt Kho Tàu ! Ai đồng ý, về sẽ ăn thịt kho tàu.”
Đám nhãi con nuốt nước miếng ừng ực, tên ăn ngon thật, , là thật dễ .