Chỉ là đứa trẻ 4 tuổi, thử lỏa mắt tìm bộ khu túp lều xem cũng đứa nhỏ nào mặc quần lót, ngay cả con cháu ở mỏ than cha là công nhân viên chức cũng chỉ mặc quần hở đũng thôi, chứ nào mặc quần lót, chính là lãng phí!
Vệ Mạnh Hỉ nghĩ rằng như là lãng phí, cô phát hiện kể từ khi bọn nhỏ bắt đầu mặc quần lót, Vệ Đông, Căn Bảo đều thích vệ sinh ở nhà vệ sinh công cộng của mỏ than, một ngày chạy đến đó hơn mười vì khoe bọn nó quần lót mặc.
Đây là vì quyền riêng tư và bảo hộ thể cho bọn nó, đặc biệt là hai đứa con gái. Nếu lớn dạy bọn nhỏ rằng những nơi tư mật cơ thể cần giấu , cho lạ xem thì đứa nhỏ thể nhận thức vấn đề ? Vệ Mạnh Hỉ với Lưu Quế Hoa chuyện nhiều , nhưng Lưu Quế Hoa vẫn khăng khăng quan niệm, nuôi đứa nhỏ cho nó đủ ăn là cần quá “tinh tế” như , xong Vệ Mạnh Hỉ khuyên gì thêm.
Dù bạn bè thiết cỡ nào cũng thể đem suy nghĩ của áp đặt lên đầu khác ?
“ là đồ hổ, giữa ban ngày thanh thiên bạch nhật mà những chuyện vô liêm sĩ như , đúng là đồ quê mùa, học thức, phi!.” Vệ Mạnh Hỉ chậm rãi tháo miếng dưa leo mặt xuống, đầu : “Vậy ? Không hổ cô còn mặc áo lót? Mau cởi nó , để mặt trời ngoài sớm soi rọi tâm tư u tối của cô.”
Khang Mẫn Vệ Mạnh Hỉ đến đỏ mặt, dặm chân : “Mạc Lỵ xem, sai , miệng mồm cô đắn.”
Lý Mạc Lỵ cau mày gật gật đầu theo, nhưng cũng bao che bạn : “Cậu cũng thể khác hổ, lời nên tùy tiện .”
Vệ Mạnh Hỉ châm thêm lửa giận: “Thế nào, chỉ cho phép bản mặc, còn khác mặc thì ?”
Lý Mạc Lỵ theo bản năng Vệ Mạnh Hỉ, cô và Khang Mẫn đang với , Vệ Mạnh Hỉ là đang ai? Vốn dĩ là vùng đất bằng phẳng, nếu mặc thứ đồ , thể đĩnh bạt như ?
“Về đừng những lời nữa.”
Vệ Mạnh Hỉ những lời , vẻ như Lý Mạc Lý khá giống cha cô , đôi khi cũng khá đàng hoàng, lý lẽ nhỉ!
Trước khi Khang Mẫn tinh, cô nhắc chuyện cô nữa: “Chắc là cô đến chỗ của cô châm ngòi đúng ? Cô thừa nhận cũng , chắc chắn cô vu khống cô ăn trộm tiền, hại cô ba cô cắt công tác, tiền cô tính sai, tại nam công nhân tự giấu …. Có như ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-quang-tau-nuoi-con-o-mo-khai-thac-than/chuong-99-vach-tran-1.html.]
Lý Mạc Lỵ nhăn mày ngày càng sâu, tìm chống lưng Khang Mẫn giống như con gà trống ưỡn bộ n.g.ự.c teo tóp của .
“Cô phủ nhận, thì đúng là ” Vệ Mạnh Hỉ thở dài, “Lý Mạc Lỵ, cô ngốc thì cô tin, cô thể tin con lưu manh độc ác như ?”
“Này, cô mắng ai lưu manh độc ác?”
“Ai lên tiếng thì là đó!”
Khang Mẫn tức c.h.ế.t, Vệ Mạnh Hỉ là đèn cạn dầu, liên tiếp hai cô đều đ.á.n.h bại trong tay Vệ Mạnh Hỉ, bộ đời cô đào mộ tổ tiên nhà cô ?
Lý Mạc Lỵ giống như những cô gái khác, từ nhỏ cô lo lắng về cái ăn cái mặc, xung quanh cô luôn những ngôi đeo đuổi và nhiều bạn , trong đó thậm chí cả bạn nam. Cũng chính bởi vì từ nhỏ lớn lên đôi cánh của ba cô, tiếp thu nền giáo d.ụ.c đàng hoàng, nếu lưng khác thì họ sẽ lý do cáo trạng cô.
Tính cách cô như là vì cha che chở, cơ bản từng chịu thiệt thòi gì nên dẫn đến dễ tin lời từ một phía, khi tín nhiệm nào đó thì sẽ vĩnh viễn tin tưởng, cứ thành thật như che tai bịt mặt hồi nào .
Vệ Mạnh Hỉ thật sự đem đầu cô xuống lắc lắc xem trong đó chứa thứ gì “Bạn của cô đổi khái niệm thật đấy, chỉ cô phát thiếu hai đồng tiền, mà cô với cô vu oan cô ăn trộm tiền. Nó chỉ khác một chữ mà một biên tập viên như cô mấy lời cảm thấy sôi m.á.u ?”
Lý Mạc Lỵ sửng sốt một chút, kỳ thật lúc đó cô chỉ quan tâm đến sự phẫn nộ, nhưng hiện tại một chữ khác biệt hai ý. “Phát thiếu” thể là hành vi cố ý, nhưng “trộm” thì ý nghĩa khác.
Dù Vệ Mạnh Hỉ cũng việc gì, cũng sợ phiền toái “Tới tới tới đây, tới đây sự tình ngày đó Lý quặng trưởng xử án, hiện tại Khang Mẫn cảm thấy oan uổng, chúng bỏ qua cho cô ”