Đàn ông đều trung thành với nhan sắc
Tạ Linh khi ăn cơm ít khi lên tiếng, cô vẫn nhạt nhẽo buông một câu: “Anh thế khiến em trông vẻ vô dụng...”
Cô vốn định khi nước ngoài du học sẽ đá Lục Minh Lỗi , nhưng lời đến khóe miệng . Mẹ bảo , đàn ông một khi đắc tội thì cũng hẹp hòi lắm. Phải khéo léo quy kết lầm của bất cứ chuyện gì lên đầu đàn ông mới .
Đôi môi Tạ Linh hồng nhuận, ăn cơm từng miếng nhỏ vội vàng, lượng cơm ăn lớn hơn tưởng tượng nhưng cũng chẳng thấy béo lên chút nào. Dáng Tạ Linh cao ráo, hình lung linh, chỗ nào cần đều đủ.
Lục Minh Lỗi từng thấy bạn cùng phòng phát tình với ảnh mẫu chỉ mặc nội y, thầm nghĩ Tạ Linh so với những mẫu đó còn dáng hảo hơn, đặc biệt là đôi chân , thường xuyên che giấu lớp quần jean thật là đáng tiếc.
Lục Minh Lỗi khéo mồm, lời khen dành cho Tạ Linh chẳng bao giờ trùng lặp. Tạ Linh từ nhỏ xinh giáo d.ụ.c bằng giọng mềm mỏng rằng: Đừng bao giờ tin lời ngon tiếng ngọt của đàn ông.
Thật khéo, lúc Lục Minh Lỗi đưa Tạ Linh về trường vặn gặp Đạo viên Ngô đang đầy oán khí. Lục Minh Lỗi và Đạo viên Ngô từng cùng chung chiến tuyến, nhưng giờ đây kẻ thù gặp mặt, mắt đỏ sọc.
“Bạn học Tạ Linh, chính là bạn học Lục đây gửi tin nhắn cho em, còn quá lên là ba môn thi em trượt mất hai môn đấy.” Ánh mắt Đạo viên Ngô đảo qua đảo giữa Lục Minh Lỗi và Tạ Linh. Ngoại hình hai xứng đôi, nhưng gia thế chênh lệch quá nhiều, sớm muộn gì cũng tan thôi.
Góc nghiêng tuấn tú của Lục Minh Lỗi một khoảnh khắc tự nhiên. Mẹ kiếp!
“Tạ Linh, em đợi với, giải thích !” Lục Minh Lỗi đuổi theo Tạ Linh, một tay xách vali của cô lên. Trên vali treo một con thỏ bông nhỏ, dán vài miếng dán tùy ý.
Tạ Linh nhận lời l..m t.ì.n.h nguyện viên cho Olympic. Người phụ trách xem qua sơ yếu lý lịch, ảnh và chiều cao của cô nên gọi điện bảo đến thử đồ, thể sẽ sắp xếp lễ tân trao giải. Tạ Linh vốn kiều khí chạy tới chạy lui, nên đặt khách sạn gần Bộ Văn hóa.
Lục Minh Lỗi vốn dĩ thoải mái với việc Tạ Linh lễ tân, hai hai ngày nay ở chung cũng chẳng suôn sẻ gì. Đạo viên Ngô còn đến mách lẻo, đúng là dậu đổ bìm leo.
Tạ Linh gọi xe định , đôi mắt thanh lãnh nhạt nhẽo liếc Lục Minh Lỗi đang ở ghế phụ. Cậu hài hước, phong phú, với ai cũng chuyện , còn cả những nữ nhà đầu tư nữa...
Lục Minh Lỗi đầu lấy lòng Tạ Linh, sảng khoái với tài xế: “Bác tài, đến khách sạn Bốn Mùa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-si-quan-tuyet-tu-roi-vao-tay-nu-phu-kieu-ky/chuong-310.html.]
Bác tài xế chuyện, từ Bắc Mỹ đến Châu Âu, đại sự quốc tế đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Lục Minh Lỗi đều tiếp lời , khiến bác tài đặc biệt thích , tốc độ lái xe cũng chậm .
Lục Minh Lỗi lấy lòng khác thực sự đơn giản. Lần đầu gặp mặt thái độ tồi tệ với cô, cho cùng vẫn là vì thấy khuôn mặt xinh của cô mà thôi.
Mẹ đúng, đàn ông phần lớn đều trung thành với nhan sắc của phụ nữ. Khi thực sự thích, họ sẽ ở bên cạnh phụ nữ giống như con công xòe đuôi, thỏa sức phô diễn sức hấp dẫn của . Lục Minh Lỗi chung tình chẳng qua là vì bộ da của , bao giờ để mắt đến nội tâm của cô. Có lẽ cô nghĩ thế nào đối với Lục Minh Lỗi cũng chẳng quan trọng. Cô đối với giống như một chiến lợi phẩm hơn.
Tạ Linh trợn trắng mắt ngoài cửa sổ. Cô bồi dưỡng nhiều sở thích, bạn trai chỉ chiếm một phần nhỏ sự chú ý trong đó mà thôi. Cô gì cô rõ ràng, cô chỉ bản mạnh mẽ hơn, gọi là phu nhân của ai đó, mà là Tạ gia đại tiểu thư.
Bác tài xế đưa bọn họ đến nơi, lúc lái xe còn : “Chàng trai, cháu dẻo miệng thế , bạn gái theo đuổi cũng xinh thật đấy.”
Lục Minh Lỗi: “Bác tài đừng nữa, bạn gái cháu hổ.” Bác tài xế rời .
Lục Minh Lỗi đưa Tạ Linh đến cửa phòng khách sạn. Tạ Linh lạnh mặt lời nào, Lục Minh Lỗi cũng tiếp tục dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh để dỗ dành cô nữa. Cậu từng tận mắt thấy Tạ thủ trưởng dỗ dành khác ? Lẽ nào dỗ dành Tạ Linh cả đời ?
Rất thực tế, Lục Minh Lỗi từ nhỏ thiếu thốn tình thương nên điều đó. Cậu thể dỗ dành nhất thời, nhưng lâu dần sẽ mệt. Điều khiến phiền lòng nhất là đôi khi cảm nhận Tạ Linh thích .
Cứ như , Tạ Linh bận rộn tham gia diễn tập Olympic, Lục Minh Lỗi bận rộn tuyên truyền nền tảng bán hàng trực tuyến. Hai giống như đang dỗi , suốt kỳ nghỉ đông ai liên lạc với ai.
Mãi đến giữa tháng bảy, giai đoạn đầu diễn tập Olympic, Tạ Linh vẫn che giấu phận, mỗi ngày đều tích cực tham gia tổng duyệt. Mồ hôi ướt đẫm áo, cô sống trong ký túc xá bốn , chen chúc chung một nhà vệ sinh. Thỉnh thoảng cô mới thưởng thức canh hầm do xinh gửi tới, nhân tiện từ chối lời mời đóng phim của vài đạo diễn.
Trong lòng cô hiểu rõ, cha nghiêm túc đưa cô đến đây là rèn luyện ý chí và trải nghiệm cuộc sống của quần chúng cơ sở. Chỉ công việc tình nguyện viên, cô mới thể mở miệng xin cha du học.
Tạ Linh đếm lịch, bao lâu nữa cô sẽ nước ngoài sinh viên trao đổi một năm, tiểu cữu cữu sắp xếp xong xuôi cả . Du học ở Anh một năm, về nước trực tiếp Tiết thị thực tập, thành việc học năm tư, khi nghiệp sẽ lực học hỏi thủ đoạn kinh doanh cùng tiểu cữu cữu.
Đại học là bước chuyển tiếp từ trẻ con thành lớn, Tạ Linh thể mãi là một đứa trẻ trốn lưng cha .