Cánh cửa gỗ đá rung lên bần bật, nhưng hề mở .
Hứa Thục Hoa đá mở , đá một cái xả giận là xong.
"Bà giỏi thì cứ trốn trong nhà , nếu , cú đá sớm muộn gì cũng đá lên bà!"
Hứa Thục Hoa buông lời cay nghiệt xong, bước , đến bên cạnh Dư Noãn Noãn, bế cô bé lên, "Noãn Bảo, chứ? Có đau ? Bà nội xoa cho cháu nhé!"
Dư Noãn Noãn, "Bà nội! Không đau! Không!"
Cô bé lớn chừng nào ?
Đã là Dư Noãn Noãn hơn một tuổi đấy!
Sao thể để xoa m.ô.n.g !
Tuyệt đối !
Thấy Dư Noãn Noãn lắc đầu như cái trống bỏi, Hứa Thục Hoa đành , "Không đau thì xoa nữa! Chúng về nhà nhé?"
"Không !"
Dư Noãn Noãn về nhà, mấy ngày nay tập trong sân, cô bé đếm rõ trong sân mấy loại rau, mấy loại cỏ .
Ngay cả cây táo chua , cũng cô bé lén lút truyền dị năng, lá mọc đều to hơn những cây khác một chút.
Một nơi khám phá xong xuôi, cô bé còn hứng thú nữa.
"Không về nhà !" Hứa Thục Hoa suy nghĩ một chút, "Vậy tìm Đai Bảo chơi nhé!"
Nghe , Dư Noãn Noãn vội vàng gật đầu, "Dạ !"
Nhà Cố Mặc ở chân núi, tìm Cố Mặc chơi, cho dù thể núi, thì cũng thể dạo quanh chân núi, phát hiện loài thực vật nào ngon lành, thú vị.
Hứa Thục Hoa sang Dư Soái và Dư Cương, "Hai đứa ?"
Hai gật đầu, "Noãn Bảo , bọn cháu cũng !"
Hứa Thục Hoa đóng kỹ cửa, bế Dư Noãn Noãn, bên cạnh Dư Soái và Dư Cương theo, một nhóm bốn về phía cuối thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-164-co-phai-day-mot-cai-la-nga-khong.html.]
Dư Noãn Noãn cũng giãy giụa đòi tự , dù cô bé nhỏ chân ngắn, cũng chậm, đợi cô bé từ từ tới đó, mất bao nhiêu thời gian.
Chẳng bao lâu, họ đến cái sân nhỏ nhà Cố Mặc.
Cố Kiến Quốc một ngàn tệ trong tay, mấy tháng nay cũng hề nhàn rỗi.
Gia đình ba họ ruộng đất, nếu tìm việc gì , thì chỉ nước miệng ăn núi lở.
Cố Kiến Quốc tuy giỏi ăn , nhưng to gan lớn mật tỉ mỉ, Dư Hải ở bên cạnh giúp đỡ quân sư, Tết, hai hợp tác nhập một lô hàng, nhân dịp Tết đến xuân về, bán sạch sành sanh.
Chưa đến chuyện kiếm bao nhiêu, nhưng tóm là một khoản thu nhập.
Sau khi sang xuân, Cố Kiến Quốc liền nghĩ xem nên thêm công việc buôn bán gì khác , hiện tại đang trong quá trình khảo sát, ngày nào cũng sớm về khuya, ban ngày chỉ Tần Nguyệt Lan và Cố Mặc ở nhà.
Lúc nhóm Dư Noãn Noãn đến, Tần Nguyệt Lan đang nhổ cỏ cho luống rau trong sân, Cố Mặc cũng xổm bên luống rau, đang giúp việc thì .
Vào sân, Hứa Thục Hoa liền đặt Dư Noãn Noãn xuống, theo lưng Dư Noãn Noãn từ từ tiến lên.
Dư Cương và Dư Soái chạy nhanh, đến bên cạnh Cố Mặc .
"Đai Bảo, em đang gì thế?"
Cố Mặc ngẩng đầu lên, khi thấy Dư Cương và Dư Soái, lập tức đầu phía , thấy Dư Noãn Noãn đang lạch bạch về phía .
Nhìn Dư Noãn Noãn lảo đảo, Cố Mặc mím khóe môi.
Giống như một con chim cánh cụt béo !
Đáng yêu quá!
Thật qua đẩy một cái, cũng đẩy một cái là ngã luôn !
Dư Noãn Noãn thấy Cố Mặc cứ chằm chằm , liền mỉm với Cố Mặc, "Đai Bảo!"
Gọi xong, Dư Noãn Noãn liền đắc ý hất chiếc cằm tròn trịa lên.
Thấy ! Cô bé lớn , chỉ , mà còn nhiều từ hơn !