Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 182: Bà Nội Đẹp Lắm

Cập nhật lúc: 2026-04-02 23:19:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dư Noãn Noãn luôn Dư Hải ăn khỏe, ăn nhanh.

 

thì, mặc kệ Dư Hải lớn lên trông giống một thư sinh trắng trẻo đến mức nào, thực chất vẫn là một đàn ông nông dân ruộng.

 

Ngày nào cũng đồng việc, đều cần đến sức lực, ăn no thì ?

 

Thế nhưng, đây là đầu tiên cô bé thấy Dư Hải ăn một miếng to đến .

 

Kích thước của cái bánh rau cuộn đó hề nhỏ, Dư Noãn Noãn chỉ ăn một miếng nhỏ ăn nổi nữa .

 

Vậy mà miếng c.ắ.n của Dư Hải, còn nhiều hơn cả miếng cô bé ăn.

 

Dư Noãn Noãn cứ chằm chằm hai má phồng to của Dư Hải, đến mức Cố Kiến Quốc dẫn Cố Mặc lúc nào cũng .

 

Ngược là Dư Hải, nhanh phát hiện Dư Noãn Noãn đang chằm chằm, dứt khoát bưng bát xổm xuống bên cạnh Dư Noãn Noãn.

 

“Noãn Bảo, gì thế?”

 

Miệng Dư Hải nhai nhồm nhoàm, chuyện cũng rõ chữ.

 

Dư Noãn Noãn giơ bàn tay nhỏ lên, dùng đầu ngón tay trắng trẻo chọc chọc má đang phồng lên của Dư Hải: “Mệt ?”

 

Cắn một miếng to như , nhai thấy mệt ?

 

Dư Hải hiểu Dư Noãn Noãn đang hỏi gì, chỉ liếc Dư Noãn Noãn một cái, há miệng c.ắ.n thêm một miếng bánh rau cuộn to tướng nữa.

 

Dư Noãn Noãn: “?”

 

Chỗ nãy còn nuốt xuống cơ mà?

 

Sao c.ắ.n thêm một miếng to như nữa?

 

Hứa Thục Hoa theo hai bố con Cố Mặc khuất, đầu thấy cảnh , nhịn bật , nhưng nhanh nghiêm mặt : “Noãn Bảo, đây, cạnh bà nội.”

 

Ngồi cạnh Dư Hải, lỡ Dư Hải lây bệnh ngốc thì ?

 

Dư Noãn Noãn mím môi , những yên nhúc nhích, mà còn khép hai chân , nâng đầu gối lên một chút, nhẹ nhàng đung đưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-182-ba-noi-dep-lam.html.]

 

Nhìn bộ dạng thong thả của Dư Noãn Noãn, Dư Hải cũng bật theo: “Mẹ, Noãn Bảo thích bố như con đấy.”

 

Những cái khác dám , nhưng đối với khuôn mặt thì vẫn tự tin.

 

Dư Noãn Noãn mới mở mắt mấy ngày thích chằm chằm , vẫn còn nhớ rõ đấy!

 

Hứa Thục Hoa khẩy một tiếng: “Không , thì lấy ? Nếu bà đây mà trẻ một chút, thì còn đến lượt chắc?”

 

Nghe thấy lời , Dư Noãn Noãn gật gật cái đầu nhỏ: “Bà nội lắm!”

 

Hứa Thục Hoa năm nay đến năm mươi, nhưng quanh năm dãi nắng dầm sương việc ngoài đồng, làn da phần thô ráp hơn những cùng tuổi huyện.

 

, ngũ quan của bà vẫn , cũng thể thời trẻ tuyệt đối là một đại mỹ nhân.

 

Không chỉ Hứa Thục Hoa, ngay cả Dư Chấn Dân ở tuổi , cũng thể gọi là một ông chú trai.

 

Nếu hai họ ngoại hình , thì cũng thể sinh một con trai tướng mạo như Dư Hải, càng thể một cô cháu gái xinh xắn như Dư Noãn Noãn.

 

Công bằng mà , những nhà họ Dư đều ngoại hình tệ, ai nấy đều xuất chúng, nhưng đều là ngũ quan đoan chính, tướng mạo khiến yêu mến.

 

Hứa Thục Hoa Dư Noãn Noãn , lập tức tươi như hoa, quả thực còn ngọt hơn cả ăn mật: “Ây dô, Noãn Bảo nhà chỉ thích lời thật lòng thôi.”

 

Dư Hải mấp máy môi, định lên tiếng thì Trần Xảo Cầm huých một cái eo .

 

Dư Hải nghi hoặc sang: “Làm gì thế?”

 

Trần Xảo Cầm lườm một cái: “Ăn phần của !”

 

Đồ ăn cũng bịt nổi miệng, một ngày mắng là trong lòng thoải mái ?

 

Bên , Cố Mặc bước đôi chân ngắn củn, theo Cố Kiến Quốc về đến nhà.

 

Vừa nhà, Cố Mặc chạy chậm đến bên giường: “Mẹ, đau ?”

 

Cậu bé nắm lấy tay Tần Nguyệt Lan, nhưng sợ cô đau, bàn tay nhỏ bé lơ lửng giữa trung, trông vẻ lúng túng.

 

 

Loading...