Hứa Thục Hoa cũng cúi đầu Cố Mặc, xoa xoa cái đầu nhỏ lông xù của bé: “Đai Bảo, buổi trưa ăn gì thế?”
Tần Nguyệt Lan giường thể động đậy, việc nấu cơm liền rơi tay Cố Kiến Quốc.
Cố Kiến Quốc nấu cơm ?
Cố Mặc liền liếc Cố Kiến Quốc: “Uống cháo ạ.”
Nghe câu , Hứa Thục Hoa liền hiểu , Cố Kiến Quốc nấu cơm.
Cháo là món đơn giản nhất, cho nước và gạo nồi, nấu chín là .
Tần Nguyệt Lan là bệnh, Cố Mặc đang tuổi ăn tuổi lớn, cũng thể ngày ba bữa đều uống cháo !
Hứa Thục Hoa liếc Cố Kiến Quốc một cái, khiến Cố Kiến Quốc hổ cúi đầu.
Trong lòng Hứa Thục Hoa cũng suy nghĩ gì nhiều, đàn ông nấu cơm thì đầy đấy, ngay cả mấy đàn ông nhà họ Dư cũng chẳng ai nấu cơm cả.
“Kiến Quốc , là ăn chung với nhà bác , bác bảo thằng Tư qua đưa cơm cho hai đứa.”
Nghe Hứa Thục Hoa , Cố Kiến Quốc còn kịp lên tiếng, Tần Nguyệt Lan vội vàng từ chối: “Thế ạ! Kiến Quốc nấu cháo ngon lắm, với , thì thể học mà? Ăn no là .”
Nếu chỉ một hai ngày, Tần Nguyệt Lan cũng sẽ thuận theo mà đồng ý.
cô giường một thời gian dài, thể ngày nào cũng phiền Dư Hải đưa cơm !
Cho dù quan hệ hai nhà đến , tình nghĩa sâu đậm thế nào, cũng chịu nổi sự tiêu hao như .
Cố Kiến Quốc cũng vội : “Bác gái, thật sự cần ạ, bây giờ cháu cũng việc gì, ngày ngày nghiên cứu nấu cơm cũng , chuyện nấu nướng , cứ nhiều là quen tay thôi ạ!”
Hai vợ chồng đều , Hứa Thục Hoa cũng thêm gì nữa.
Ngược là Cố Mặc, sự thất vọng trong mắt thoáng qua biến mất, nhưng bé cũng gì.
Dư Noãn Noãn vẫn luôn chằm chằm Cố Mặc, nên bỏ lỡ cảm xúc trong mắt bé.
Xem , Cố Kiến Quốc vẻ thiên phú nấu nướng cho lắm?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-187-dai-bao-dung-la-mot-nguoi-anh-tot.html.]
Cố Mặc chọc chọc cánh tay Dư Noãn Noãn: “Noãn Bảo, xuống đây chơi!”
Dư Noãn Noãn còn đồng ý, Hứa Thục Hoa đặt cô bé xuống đất: “Đi , chơi với Đai Bảo ! Đừng cãi nhé!”
Nghe , mặt Dư Noãn Noãn đỏ ửng lên.
Cô lớn từng , thể cãi với Cố Mặc chứ!
“Bà nội yên tâm, con sẽ nhường Noãn Bảo!”
Cố Mặc trịnh trọng , trong mắt tràn đầy sự nghiêm túc.
Vẻ mặt non nớt trong mắt ba lớn Hứa Thục Hoa khiến cả ba cùng bật , xong còn quên khen Cố Mặc: “Đai Bảo đúng là một !”
Dư Noãn Noãn: “?”
Sao cơ? Cô là em gái ?
Lần cãi của cô ? Rõ ràng là do Cố Mặc chuyện!
Trước mặt gương, nên Dư Noãn Noãn rằng, trong vô thức, cô bé trợn tròn mắt, phồng má lên.
Dáng vẻ rõ ràng là tức giận .
Cố Mặc nghi hoặc Dư Noãn Noãn, hiểu tại cô bé tức giận: “Noãn Bảo, đừng giận, đừng giận! Anh dẫn em chơi!”
Nghe câu , cơn giận của Dư Noãn Noãn lập tức xẹp xuống, cái đầu nhỏ cúi gằm, cả như quả bóng bay xì .
Thôi ! Ai bảo Cố Mặc chuyện lưu loát hơn chứ!
Đợi cô lớn thêm chút nữa, nhất định tranh luận rõ ràng với Cố Mặc!
Cố Mặc Dư Noãn Noãn đang nghĩ gì, bé nắm lấy bàn tay nhỏ của Dư Noãn Noãn, dắt cô bé ngoài.
Hai đứa chênh một tuổi, chiều cao chênh gần nửa cái đầu, lúc nắm tay ngoài, biên độ lắc lư của cơ thể cũng gần như tương tự.
Nhìn bóng lưng hai đứa trẻ, ba Hứa Thục Hoa bật .