Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 189: Noãn Bảo Và Đai Bảo Đâu Rồi?

Cập nhật lúc: 2026-04-02 23:19:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L7ePYkXEB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy cảnh , Dư Noãn Noãn giật , vội vàng chạy đến bên cạnh Cố Mặc: “Anh!”

 

Cố Mặc chứ?!

 

dọa sợ ?!

 

Đang yên đang lành, đột nhiên đất sụt thế?

 

Cố Mặc đầu Dư Noãn Noãn, đôi mắt tròn xoe lúc cong thành hình trăng khuyết, khóe miệng cũng cong lên, để lộ hàm răng trắng nhỏ.

 

“Noãn Bảo, lợi hại !”

 

Đây là câu hỏi, mà là câu khẳng định.

 

Trong giọng tràn đầy sự tự hào.

 

Dư Noãn Noãn để ý Cố Mặc gì, cô bé nụ rạng rỡ của cho lóa mắt.

 

“Dễ... thương quá!”

 

Nói , Dư Noãn Noãn dứt khoát giơ tay lên, xoa nắn khuôn mặt của Cố Mặc.

 

Gương mặt đáng yêu như , xoa một chút thật là lãng phí.

 

Gò má bàn tay nhỏ của Dư Noãn Noãn ngừng xoa nắn, ngũ quan của Cố Mặc cũng trở nên lộn xộn.

 

Trong mắt Cố Mặc sự khó hiểu, sự lên án, và còn cả sự tủi .

 

Cậu bé đang định đ.á.n.h trả thì Dư Noãn Noãn : “Anh, lợi hại!”

 

Nghe câu , bàn tay nhỏ đang giơ lên của Cố Mặc hạ xuống.

 

Thôi , em còn nhỏ, nhường em !

 

Dư Noãn Noãn xoa nắn đủ mới thu tay , cùng Cố Mặc những con gà rừng trong hố.

 

Cái hố thật sự sâu, trông vẻ hơn một mét, gần hai mét, ba con gà rừng đang vỗ cánh ở trong đó, nhưng cũng thể bay lên , thương lúc rơi xuống .

 

vấn đề đến !

 

Gà rừng bay , Dư Noãn Noãn và Cố Mặc cũng xuống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-189-noan-bao-va-dai-bao-dau-roi.html.]

 

Với chiều cao của hai đứa, nếu rơi xuống hố, kết cục chắc chắn còn t.h.ả.m hơn gà rừng.

 

Dư Noãn Noãn và Cố Mặc đồng thời xổm xuống, chằm chằm những con gà rừng trong hố trầm tư.

 

Làm để đưa gà rừng ngoài?

 

Đang suy nghĩ thì thấy tiếng của Hứa Thục Hoa và Cố Kiến Quốc.

 

Hứa Thục Hoa và Cố Kiến Quốc chuyện trong nhà một lúc, liền xem Cố Mặc và Dư Noãn Noãn đang chơi gì trong sân.

 

dậy đến bên cửa sổ ngoài, thấy trong sân một bóng .

 

Trong phút chốc, mặt Hứa Thục Hoa sợ đến trắng bệch.

 

“Noãn Bảo và Đai Bảo ?”

 

Cố Kiến Quốc , vội vàng chạy xem, trong sân quả thật một bóng .

 

Hứa Thục Hoa cũng chạy theo ngoài, khi còn quên với Tần Nguyệt Lan: “Nguyệt Lan con cứ yên , đừng lo, bác và Kiến Quốc tìm. Thằng Năm, thằng Sáu, hai đứa đừng chạy lung tung.”

 

Tần Nguyệt Lan thể lo lắng, nhưng thể cử động, chỉ thể Hứa Thục Hoa chạy ngoài với ánh mắt mong chờ.

 

Dư Soái và Dư Cương cũng Hứa Thục Hoa khỏi cửa với ánh mắt tương tự, theo nhưng dám.

 

Biết thế, lúc nãy họ ngoài cùng Dư Noãn Noãn !

 

Hứa Thục Hoa và Cố Kiến Quốc cùng khỏi cổng sân, khắp nơi, đều thấy bóng dáng Dư Noãn Noãn và Cố Mặc.

 

Thấy , Cố Kiến Quốc cũng sợ đến biến sắc: “Có khi nào trong thôn ?”

 

Hứa Thục Hoa suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không , chắc là núi , ! Vào núi xem !”

 

Bà ngày nào cũng ở cùng Dư Noãn Noãn, hiểu rõ cô bé nhất, cô bé luôn thích những nơi nhiều cây cối.

 

Hai men theo con đường nhỏ nhanh ch.óng núi, vượt qua một con dốc, liền thấy Dư Noãn Noãn và Cố Mặc đang xổm cạnh bên một cái hố.

 

Dáng vẻ hai cục bột nhỏ xổm bên mép hố khiến tim Cố Kiến Quốc và Hứa Thục Hoa như nhảy lên cổ họng, gọi cũng dám gọi, sợ một tiếng hét sẽ hai đứa nhỏ giật , thực sự rơi xuống hố.

 

Hứa Thục Hoa và Cố Kiến Quốc tăng tốc chạy về phía hai đứa trẻ, mặc kệ vẻ mặt ngạc nhiên vui mừng của chúng, một tay ôm bổng cả hai lên.

 

 

Loading...