Được Dư Noãn Noãn ôm như , trái tim Hứa Thục Hoa ngay lập tức xoa dịu, bà cũng bật .
Lại ôm Dư Noãn Noãn lòng, Hứa Thục Hoa hỏi nữa: "Trưa nay Noãn Bảo ăn cơm ?"
Dư Noãn Noãn gật đầu: "Ăn ạ!"
"Ăn món gì?"
"Ăn hoành thánh ạ."
Hứa Thục Hoa hài lòng gật đầu, hoành thánh cũng tồi, thích hợp cho trẻ con ăn, dễ tiêu hóa.
Đang mải suy nghĩ, Dư Noãn Noãn tiếp: "Uống, nước ngọt, ngon lắm! Bà nội uống!"
Hứa Thục Hoa theo hướng ngón tay Dư Noãn Noãn chỉ, thấy trong thùng xe nhiều nước ngọt như , lông mày lập tức dựng ngược lên: "Dư Hải! Anh giỏi lắm! Hả! Noãn Bảo mới bao lớn, cho con bé uống cái , lỡ uống xảy chuyện gì thì ?"
Nước ngọt vị cam từ cam, bên trong chắc chắn pha thêm thứ khác.
Dư Noãn Noãn còn nhỏ như , Hứa Thục Hoa cho cô bé uống những thứ .
Dư Hải lấy lòng Hứa Thục Hoa: "Mẹ, chỉ uống một chút thôi, , ngày nào cũng uống!"
Hứa Thục Hoa , liếc đống nước ngọt trong thùng xe: "Vậy mua nhiều thế ..."
"Chẳng là mang về cho bọn Vĩ T.ử ?"
Hứa Thục Hoa lúc mới hài lòng gật đầu: "Vậy , mở một chai , rót cho bọn Vĩ T.ử mỗi đứa một ít, uống xong cũng đến giờ học ."
Mấy em Dư Vĩ sớm chằm chằm đầy thèm thuồng , bây giờ Hứa Thục Hoa , đứa nào đứa nấy kích động đến đỏ bừng cả mặt, vung tay hô to: "Bà nội thật tuyệt!"
Dư Hải dỡ đồ xuống, lầm bầm trong bụng.
Rõ ràng mua đồ là , bây giờ mấy đứa cháu hô bà nội thật tuyệt?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-223-ba-noi-that-tuyet.html.]
Hứa Thục Hoa thấy biểu cảm của Dư Hải, liền vỗ một cái bốp lên lưng : "Sao hả? Anh ý kiến gì ?"
Dư Hải nhe răng : "Không ! Không ý kiến gì ạ!"
Có ý kiến cũng chẳng dám !
Đợi dỡ hết đồ xuống, liền sân .
Dư Hải lấy hết tiền còn cho Hứa Thục Hoa xem: "Thanh mai bán hết , tổng cộng bán gần tám mươi đồng, buổi trưa chúng con ăn cơm, mua những thứ , còn thừa sáu mươi sáu đồng!"
Hứa Thục Hoa liếc một cái, đưa tay nhận mà : "Chia hai nửa, đưa cho Kiến Quốc một nửa, đồ mua cũng chia cho Kiến Quốc một nửa!"
Cố Kiến Quốc vội vàng xua tay: "Đồ đạc thì cần ạ, một Ngốc Bảo cũng chẳng ăn bao nhiêu."
Hứa Thục Hoa nghĩ nhà đông cháu, dứt khoát đổi giọng: "Vậy chúng giữ ba mươi đồng!"
Đưa thêm cho Cố Kiến Quốc vài đồng, coi như bù đắp phần đồ đạc.
Cố Kiến Quốc còn định gì đó, Dư Hải nhanh ch.óng đếm xong tiền, nhét thẳng tay : "Kiến Quốc, còn nữa là khách sáo đấy! Nếu nhờ vợ món mận , chúng một xu cũng chẳng kiếm , xem đúng ?"
"Vậy , xin nhận!"
Bận rộn cả một buổi sáng, Cố Mặc và Dư Noãn Noãn còn nhỏ tuổi, sớm trụ nổi nữa, lúc lớn đang chuyện, hai đứa trẻ buồn ngủ rũ rượi .
Thấy , Cố Kiến Quốc dứt khoát bế Cố Mặc lòng chuẩn về nhà, Tần Nguyệt Lan ở nhà một , chừng đang lo lắng lắm đây!
Thấy Cố Kiến Quốc định , Dư Hải nhanh tay lẹ chân lấy một chai nước ngọt vị cam, chia một ít kẹo và bánh quy mua, bỏ một chiếc giỏ tre, đưa cho Cố Kiến Quốc xách về.
Đợi Cố Kiến Quốc , Dư Hải lấy một gói kẹo, đạp xe ba gác hướng về phía nhà trưởng thôn.
Thường xuyên mượn xe của , cũng chút biểu ý mới !