Đều sống trong cùng một làng, góa phụ họ Hà đương nhiên cũng tính cách của Dư Hải.
Tháo vát, chịu khó, đầu óc linh hoạt, miệng lưỡi lanh lẹ.
Anh em tuy đông, nhưng điều kiện gia đình , mới xây nhà ngói gạch đỏ mới.
Một đàn ông như , để Trần Xảo Cầm vớ chứ?
Góa phụ họ Hà càng nghĩ càng cam lòng, nước cũng chẳng buồn xách nữa, híp mắt Dư Hải: “Dư Tứ , kết hôn mấy năm , cũng mụn con trai nào, một đứa con trai ?”
Nghe góa phụ họ Hà , Dư Hải cảm thấy khó hiểu: “Muốn con trai thì liên quan gì đến chị?”
Góa phụ họ Hà tiến lên một bước, gần như sấn sổ đến mặt Dư Hải: “Các cụ ngày xưa đều , là tướng phúc hậu, chắc chắn sinh một phát là con trai ngay!”
“À! hiểu !”
Dư Hải bừng tỉnh đại ngộ: “Chị dâu, chị tái giá ? Lần tìm thế nào? Mẹ thích mai nhất đấy, lát nữa về với một tiếng, để bà để ý giúp chị.”
Nghe Dư Hải , góa phụ họ Hà nghẹn họng.
Đầu óc Dư Hải chẳng thông minh ? Đây là đang giả ngu ?
“Dư Tứ ! Cậu và Trần Xảo Cầm kết hôn cũng mấy năm , đến giờ mới đẻ một nha đầu phiến t.ử, ...”
Chưa đợi góa phụ họ Hà hết câu, Dư Hải sầm mặt : “Nói cái gì đấy! Nói ai là nha đầu phiến t.ử hả? Nói con gái là nha đầu phiến t.ử, thế cô là nha đầu phiến t.ử chắc? Mẹ cô là nha đầu phiến t.ử chắc? Không nha đầu phiến t.ử thì lấy cô? Cô tưởng cô nứt từ kẽ đá ?”
Góa phụ họ Hà lùi một bước, vẻ mặt đầy hoảng hốt: “...”
Cô ý đó!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-242-goa-phu-ho-ha.html.]
Rõ ràng cô , Trần Xảo Cầm đẻ con trai, nếu Dư Hải thể lấy cô , cô chắc chắn thể sinh cho Dư Hải một đứa con trai.
Cô tin, bốn em Dư Hải, ba đầu đều hai đứa con trai, chỉ mỗi Dư Hải là đẻ một đứa con gái, trong lòng Dư Hải suy nghĩ gì.
Góa phụ họ Hà giải thích một chút, nhưng Dư Hải căn bản cho cô cơ hội, xối xả mắng c.h.ử.i một trận.
“Nể tình cô lớn hơn hai tuổi, mới gọi cô một tiếng chị dâu, hả? Cô còn thật sự coi là chị dâu , , dám con gái ! cho cô , đừng để thấy những lời như nữa, nếu , cũng là đ.á.n.h đàn bà !”
Nói , Dư Hải nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vung vẩy hai cái trong trung, dọa góa phụ họ Hà sợ hãi lùi hai bước.
“Cậu!”
Góa phụ họ Hà chỉ tay Dư Hải: “Đồ thần kinh!”
Chửi một câu như , góa phụ họ Hà xách thùng nước bỏ chạy, chỉ sợ chạy chậm một chút, sẽ Dư Hải đ.ấ.m cho một quả .
Khi Dư Hải về đến nhà, cả nhà đang hóng mát trong sân, xách nước bếp đổ chum, lúc liền kể chuyện một lượt, cuối cùng còn tổng kết: “Trước đây phát hiện , chị Hà suy nghĩ như , bản cô chẳng cũng là con gái ? Cũng đúng, bây giờ cô là góa phụ !”
Dư Noãn Noãn chiếc ghế đẩu nhỏ, Dư Hải một tràng như , suýt nữa thì đ.ấ.m đất bò.
Dư Hải là thật sự hiểu giả vờ hiểu , đó là trọng tâm ?
Hứa Thục Hoa cũng Dư Hải thêm vài , bà cũng ngờ, Dư Hải bố trẻ con , mà vẫn khá yêu thích.
Không chỉ các cô gái thích, mà còn cả góa phụ thích.
Hứa Thục Hoa nghĩ ngợi, sang Trần Xảo Cầm: “Xảo Cầm , con đừng nghĩ ngợi lung tung nhé.”
Trần Xảo Cầm bận tâm: “Mẹ, con thì nghĩ ngợi gì chứ, xem bộ dạng đó của Dư Hải, mà toạc , e là chẳng nghĩ đến tầng ý đó .”