Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 257: Chú Bây Giờ Không Hôi Nữa Rồi Chứ

Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:40:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên ngoài cổng là chỗ để chuyện, Hứa Thục Hoa liếc Dư Hải một cái, để tiếp tục , dẫn nhà.

 

Đóng cổng lớn , Dư Hải liền bước đến bên cạnh Thẩm Đạc.

 

Dư Hải vốn định vỗ vai Thẩm Đạc, nhưng đến gần, liền ngửi thấy cái mùi xộc thẳng lên não Thẩm Đạc, liên tiếp lùi hai bước.

 

Hứa Thục Hoa lúc cũng sang, thấy liền : “Thằng tư , lấy chút nước phía , dẫn tắm rửa .”

 

Dư Hải gật đầu, đúng là tắm rửa, chuyện gì đợi tắm xong cũng muộn.

 

Dư Hải dẫn Thẩm Đạc sân tắm rửa, Hứa Thục Hoa liền lấy một chậu nước, tắm cho Dư Noãn Noãn ở trong phòng.

 

Tắm xong mặc đồ ngủ , Dư Noãn Noãn vội ngủ, mà giường, cắm từng cành hoa dại hái trong bình hoa.

 

Bình hoa từ một ống tre thô to, ở giữa khoét rỗng, nhưng phần đáy khoét, bên trong chứa nước.

 

Lúc Dư Noãn Noãn cắm hoa , còn quên truyền một chút dị năng cho hoa.

 

Những bông hoa vốn dĩ vì hái xuống một thời gian mà trở nên héo úa, Dư Noãn Noãn sắp xếp như , liền tươi tỉnh trở .

 

Sau khi Hứa Thục Hoa đổ nước xong , thứ bà thấy chính là một bình hoa cắm đầy những bông hoa rực rỡ sắc màu.

 

Mỗi một bông hoa đều tràn đầy sức sống, vươn khoe sắc.

 

Mặc dù màu sắc nhiều, nhưng trông cũng khá mắt.

 

Hứa Thục Hoa bước đến bên giường cầm bình hoa lên, đặt lên bàn học: “Noãn Bảo, đặt ở đây ?”

 

“Được ạ!”

 

Căn phòng vốn dĩ đơn điệu, thêm những bông hoa , lập tức trở nên sinh động hẳn lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-257-chu-bay-gio-khong-hoi-nua-roi-chu.html.]

 

Hứa Thục Hoa định thêm, liền thấy Dư Hải gọi bên ngoài: “Mẹ, Thẩm Nhị tắm xong , tối nay cho ngủ ở ạ?”

 

Hứa Thục Hoa kéo cửa , Dư Hải và Thẩm Đạc đang giữa sân, chỉ hai gian phòng bên cạnh: “Ngủ phòng nào cũng , dù cũng đang để trống.”

 

Mặc dù giường chiếu trúc, nhưng Thẩm Đạc là một đàn ông trưởng thành, trải một tấm ga trải giường lên cũng thể ngủ tạm một đêm.

 

Thẩm Đạc bước tới, tươi rạng rỡ Hứa Thục Hoa: “Bác gái, hôm nay thật sự cảm ơn bác nhiều lắm!”

 

Hứa Thục Hoa thích cái trò cảm ơn tới cảm ơn lui : “Được , mau ngủ ! Có chuyện gì ngày mai hẵng .”

 

Một đêm chuyện gì xảy , ngày hôm Dư Noãn Noãn tỉnh dậy khá sớm, lúc cô bé ngủ dậy, bữa sáng của nhà họ Dư vẫn xong.

 

Thẩm Đạc vắt chéo chân chiếc giường tre gốc cây táo, thấy Dư Noãn Noãn bước đôi chân ngắn cũn , liền vẫy vẫy tay với Dư Noãn Noãn: “Cháu tên là Noãn Bảo đúng ? Mau qua đây!”

 

Dư Noãn Noãn nghi hoặc Thẩm Đạc một cái, hiểu Thẩm Đạc gọi gì.

 

đây là nhà họ Dư, Dư Noãn Noãn tự nhiên cũng sợ Thẩm Đạc gì, liền chậm rãi tới, nghiêng đầu Thẩm Đạc: “Chú ơi, chuyện gì ạ?”

 

Thẩm Đạc một tiếng chú gọi bằng giọng sữa ngọt ngào của Dư Noãn Noãn cho vui sướng nở hoa trong lòng, giọng cũng dịu dàng hơn ban nãy: “Noãn Bảo , chú bây giờ hôi nữa chứ?”

 

Nghe Thẩm Đạc , Dư Noãn Noãn mới hiểu Thẩm Đạc gọi cô bé vì chuyện gì.

 

Cô bé mặt Thẩm Đạc, hít hít cái mũi nhỏ ngửi thử, chỉ ngửi thấy mùi xà phòng thơm, nên cô bé lắc đầu: “Không hôi nữa ạ!”

 

Dư Noãn Noãn lúc vẫn đang mặc đồ ngủ, là một chiếc váy hai dây màu hồng.

 

Cùng với động tác lắc đầu của cô bé, cơ thể nhỏ bé cũng lắc lư, viên đá nhỏ đeo cổ ló khỏi áo nhanh ch.óng biến mất.

 

Mặc dù cảnh tượng diễn nhanh, gần như chỉ lướt qua trong chớp mắt, nhưng vẫn Thẩm Đạc thấy.

 

 

Loading...