Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 274: Trong Đá Thì Có Thể Có Gì Chứ?

Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:41:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dư Noãn Noãn , cũng nữa, nghiêm mặt , “Mách !”

 

“Mách cái gì?”

 

“Chú !”

 

Thẩm Đạc dùng kính râm gõ cửa xe, chút bực bội, nhớ bài học chứ!

 

Trẻ con thích nhất là mách lẻo!

 

“À , Noãn Bảo ! Chú dẫn cháu chơi , cháu đừng cho Ngốc Bảo những gì chú , ?”

 

Thẩm Đạc sợ Cố Mặc, chỉ là nghĩ đến việc liên tiếp mua ngọc thạch từ nhà họ Cố, nhà họ Cố chắc chắn điểm đơn giản, vẫn sẽ còn hợp tác.

 

Nếu còn hợp tác, lưng con nhà , dù cũng cho lắm, ?

 

Dư Noãn Noãn do dự một chút hỏi, “Đi chơi ạ?”

 

“Cháu đồng ý ?!” Thẩm Đạc mở cửa xe bước xuống, “Vậy cháu giữ lời đấy! Lật lọng là đứa trẻ ngoan , lúc đó sẽ xinh ! Mũi còn dài nữa đấy!”

 

Nghe , Dư Noãn Noãn mím c.h.ặ.t môi, lúc mới nuốt lời đến bên miệng.

 

Rõ ràng là dối mũi mới dài !

 

“Anh tư, mau lên xe! Đã gặp , đưa đến cửa hàng nhà xem thử.”

 

Thẩm Đạc mở cửa xe, Dư Hải thấy , liền bế Dư Noãn Noãn lên xe.

 

Thẩm Đạc cũng ghế phụ phía nữa, mà cạnh Dư Hải, “Hôm nay qua đây, chính là để đưa tảng đá đến, chỗ công cụ, mở .”

 

Dư Hải hiểu gì Thẩm Đạc, “Mở ? Mở gì?”

 

“Không mở bên trong là thứ gì!”

 

Nghe lời , Dư Hải càng thấy lạ hơn, “Trong đá thì thể gì chứ?”

 

Thẩm Đạc một cách bí ẩn, “Đến lúc đó sẽ !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-274-trong-da-thi-co-the-co-gi-chu.html.]

 

Không lâu , xe dừng .

 

Bước khỏi xe, Dư Noãn Noãn phát hiện, họ đang ở một con phố cổ kính.

 

Trông vẻ, đây hẳn là phố đồ cổ.

 

Cửa hàng họ đang ba gian, cửa chính treo một tấm biển, biển là ba chữ lớn rồng bay phượng múa — Linh Lung Các.

 

Cái tên đặt thật!

 

Dư Noãn Noãn tấm tắc khen ngợi, cái còn hoành tráng hơn Ngọc Thạch Trai nhiều.

 

Thẩm Đạc lắc lư chiếc kính râm trong tay phía , cửa lớn, một đàn ông bốn mươi tuổi đón, “Thiếu gia Nhị! Sao đến nữa !”

 

Dư Noãn Noãn nhướng mày, chữ “ dùng thật!

 

Sao vẻ, hình như chào đón Thẩm Đạc cho lắm nhỉ?

 

“Lão Chu, bạn ở đây! Ông ít nhất cũng giữ chút thể diện cho chứ!” Thẩm Đạc , chỉ Dư Hải đang bế Dư Noãn Noãn phía .

 

Lão Chu Dư Hải, nụ mặt liền nhiệt tình hơn ba phần, “Là bạn của thiếu gia Nhị ! Mau , mau ! Thiếu gia Nhị tính tình hoạt bát, gây phiền phức gì cho chứ?”

 

Nghe lời , Dư Noãn Noãn lặng lẽ liếc Thẩm Đạc, cảm thấy như hiểu điều gì đó.

 

Xem thái độ của Lão Chu, lẽ coi Dư Hải là chủ nợ tương tự .

 

Dư Hải cũng là thông minh, trong đối nhân xử thế càng thấu đáo, vội vàng : “Không ! Thẩm Nhị là hào sảng, chúng hợp !”

 

“Vậy thì , thì , mong chiếu cố thiếu gia Nhị nhiều hơn!”

 

Nghe hai khách sáo, Thẩm Đạc nắm tay đặt bên miệng, ho nhẹ một tiếng, “Lão Chu, trong cốp xe một tảng đá, ông dẫn khiêng phía , tự giải thạch.”

 

Lão Chu Thẩm Đạc với vẻ khó , “Thiếu gia Nhị, mua đá nữa ?”

 

“Lần khác! Ông mau lên đừng nhảm nữa!”

 

 

Loading...