Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 276: Cả Đời Này Cũng Không Thể Nghĩ Thông

Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:41:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dư Noãn Noãn chỉ mải mê ngắm hoa cỏ, đến cả tiếng máy móc trong phòng dừng lúc nào, khởi động lúc nào cũng để ý.

 

Mãi cho đến khi Dư Hải với vẻ mặt phấn khích chạy gọi Dư Noãn Noãn, cô bé mới hồn.

 

“Noãn Bảo, mau đến xem!”

 

Dư Hải , trực tiếp bế Dư Noãn Noãn lên, chạy nhanh phòng.

 

Tảng đá lớn biến mất, chỉ còn một ít đá vụn lớn nhỏ vương vãi ở đó.

 

Thẩm Đạc và Lão Chu đang chụm đầu , tiếng ngớt phát từ miệng hai .

 

Nghe tiếng , Dư Noãn Noãn liền , chắc chắn là cắt phỉ thúy .

 

Đang nghĩ, Dư Hải bế cô bé đến đối diện Thẩm Đạc và Lão Chu, Dư Noãn Noãn cuối cùng cũng thấy thứ Thẩm Đạc đang cầm trong tay.

 

Đó là một viên đá màu xanh lá cây tươi mát, trông lớn hơn nắm tay của Dư Noãn Noãn là bao.

 

Dư Hải cũng chằm chằm viên đá, với Dư Noãn Noãn, “Noãn Bảo, con xem viên đá ? Có giống quả táo xanh nhà Ngốc Bảo đây ?”

 

Lúc Dư Hải , Dư Noãn Noãn còn thấy.

 

Bây giờ Dư Hải , Dư Noãn Noãn kỹ, thấy cũng thật sự khá giống.

 

Lão Chu sang, “Đây là loại băng, màu xanh táo, tuy kích thước nhỏ một chút, nhưng cũng coi như tệ .”

 

Miệng thì , nhưng Dư Noãn Noãn từ nụ của Lão Chu, ông bây giờ hài lòng vô cùng, đơn giản chỉ là một câu “cũng tệ”.

 

Thẩm Đạc thì kín đáo như Lão Chu, thậm chí khi lời của Lão Chu, còn đồng tình mà lắc đầu, “Lão Chu, ông thế, đây mà gọi là tệ ? Đây là đấy! Ông nghĩ xem bao nhiêu năm , bao giờ cắt phỉ thúy ! Đây là đầu tiên trong lịch sử đấy! Nhanh nhanh nhanh, gọi điện cho cả!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-276-ca-doi-nay-cung-khong-the-nghi-thong.html.]

 

Thẩm Đạc càng càng kích động, định ngoài.

 

Lão Chu yên tại chỗ động, “Thiếu gia Nhị, đại thiếu gia nếu nghĩ thông thì gọi điện cho , còn thì đừng gọi.”

 

Gần như là lời của Lão Chu dứt, Thẩm Đạc liền dừng , nụ mặt cũng nhạt ít, mày càng nhướng cao, “Nghĩ thông? Không thể nào! Cả đời cũng thể nghĩ thông! Không gọi thì gọi, Lão Chu, ông tung tin ngoài cho , xem ai mua phỉ thúy, giá cao thì .”

 

Lão Chu mặt vẫn giữ nụ điềm tĩnh, “Thiếu gia Nhị, giá , viên phỉ thúy mua.”

 

Thẩm Đạc , cực kỳ tình nguyện bĩu môi, “Ông trả bao nhiêu?”

 

“Cái vội, thiếu gia Nhị, đại thiếu gia , tiền thua lỗ đây, bảo mau ch.óng tính toán với , quyết toán .”

 

Nghe lời , Thẩm Đạc suýt nữa nhảy dựng lên, “Quyết toán? Quyết toán cái gì? Mới tháng mấy mà quyết toán?”

 

Lão Chu chỉ mỉm Thẩm Đạc, thêm một lời nào.

 

Thẩm Đạc một lẩm bẩm một hồi lâu, cuối cùng gật đầu, “Được , quyết quyết quyết! Chẳng là cậy cả ? Nếu mà... còn quản ?”

 

“Thiếu gia Nhị nếu nghĩ thông , thì càng .”

 

“Không quyết toán ? Mau lên, còn đang vội đây!”

 

Lão Chu khẽ thở dài một tiếng, “Vậy thiếu gia Nhị đợi một lát, sẽ về ngay!”

 

Nói xong, Lão Chu cầm phỉ thúy , Thẩm Đạc ở cửa Lão Chu ngày càng xa, tay giơ lên nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo n.g.ự.c.

 

Anh hình như, thấy tiếng trái tim tan vỡ.

 

 

Loading...