Thẩm Đạc sắp xếp thỏa, Dư Hải mấp máy môi, cuối cùng cũng chỉ một tiếng “”.
Có Thẩm Đạc dẫn đường, nơi họ đến đương nhiên là một quán ăn nhỏ vô danh, mà là một nhà hàng khá yên tĩnh. Qua cuộc trò chuyện giữa Thẩm Đạc và ông chủ, thể đây là một nhà hàng tư gia.
Nhà hàng tư gia đông khách, tốc độ lên món cũng nhanh.
Họ xuống lâu, các món ăn lượt bưng lên.
Để chiều theo khẩu vị của Dư Noãn Noãn, một nửa món Thẩm Đạc gọi đều là món thanh đạm.
Thanh đạm thì thanh đạm, nhưng cá, thịt, rau, trứng đều thiếu, chủng loại phong phú, dinh dưỡng diện.
Mùi vị của món ăn cũng ngon, nhưng cả Dư Noãn Noãn và Dư Hải đều cảm thấy ngon bằng cơm nhà.
Dư Hải hiểu tại , nhưng Dư Noãn Noãn thì rõ như ban ngày.
Rau củ ở nhà đều do cô dùng dị năng vun trồng, mùi vị tuyệt đối là một. Dù là tài nấu nướng bình thường cũng thể món ăn ngon, huống chi các chị em dâu nhà họ Dư đều nấu ăn khá .
Thẩm Đạc hào hứng gắp vài đũa dừng với vẻ mất hứng, “Trước đây thấy nhà hàng tư gia cũng , bây giờ ăn ngon nữa? Anh tư, em thấy cơm còn ngon bằng cơm nấu.”
Nói xong, Thẩm Đạc cảm thấy sai, bồi thêm một câu, “Anh tư, em nấu ăn ngon , mà là nấu ăn quá ngon, nên mới khiến em thấy cơm ở những nơi khác đều ngon bằng.”
Dư Hải gật đầu đồng tình, nhỏ, “Thật , cũng thấy , lúc nào em rảnh thì đến nhà , để nấu cơm cho em ăn.”
Thẩm Đạc đặt đũa xuống, “Bây giờ em rảnh mà!”
Dư Hải, “...”
“Khụ khụ.” Thẩm Đạc ho khan hai tiếng để che giấu, “Tối nay rảnh, trong cốp xe còn củ sen, em cũng , đành mang hết đến nhà , mặt dày nhờ giúp.”
Lời , vài phần đáng thương.
Đặc biệt là Thẩm Đạc vẻ ngoài ưa , vẻ đáng thương càng khiến nỡ từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-278-anh-tu-em-thay-com-nay-khong-ngon-bang-me-nau.html.]
Dư Hải liền , “Vậy tối nay em đến nhà ăn cơm! Mẹ là hiếu khách nhất!”
Dư Noãn Noãn đang từ từ ăn , đầu Dư Hải một cái.
Sao cô nhớ, Hứa Thục Hoa ghét nhất là nhà khách?
Nhất là những quen lắm, ba năm năm khi còn liên lạc một .
nghĩ đến việc Thẩm Đạc xem như Thần Tài, Dư Noãn Noãn thấy thông suốt.
Hứa Thục Hoa ghét gì thì ghét, chứ sẽ ghét Thần Tài, huống chi Thẩm Đạc còn mang đến cho họ củ sen và hạt sen.
Ăn cơm xong, Thẩm Đạc định đưa Dư Noãn Noãn và Dư Hải đến trung tâm thương mại chơi, nhưng tinh thần của Dư Noãn Noãn còn nữa, mắt sắp mở nổi.
Sáng sớm ngoài, cả buổi sáng cũng nghỉ ngơi, bây giờ ăn no càng dễ buồn ngủ.
Thấy Dư Noãn Noãn như , Dư Hải liền , “Hay là về nhà ! Dù cũng gì cần mua!”
Thẩm Đạc thấy thế, đành đồng ý.
Xe riêng thoải mái hơn xe buýt nhiều, chỉ điều hòa mà còn yên tĩnh. Dư Noãn Noãn lên xe ngủ , ngủ một mạch cho đến tận cửa nhà.
Khi thấy chiếc ô tô con dừng ở cửa nhà , Hứa Thục Hoa là đầu tiên lao .
Vừa lao , bà thấy cửa xe mở, Dư Hải đang bế Dư Noãn Noãn chuẩn xuống xe.
Gò má Dư Noãn Noãn đỏ hây hây, đang dùng tay dụi mắt, rõ ràng là mới ngủ dậy.
Hứa Thục Hoa thấy , lời quát tháo chực trào đến miệng cuối cùng vẫn nuốt ngược trong.
Con trai thể dạy dỗ , chứ cháu gái thì lúc nào cũng thể dọa sợ !