Hứa Thục Hoa ôm Dư Noãn Noãn lòng, “Noãn Bảo còn buồn ngủ ? Có nhà ngủ thêm một lát ?”
Dư Noãn Noãn lắc đầu, “Không buồn ngủ nữa ạ!”
Cô ngủ gần một tiếng, ngủ đủ .
“Noãn Bảo chơi với bố thế? Chơi vui ?”
Đôi mắt Dư Noãn Noãn sáng lấp lánh Hứa Thục Hoa, “Vui ạ!”
Không những chuyện khác, hôm nay cũng xem là mở mang tầm mắt.
Đến thành phố, thấy giải thạch, thấy phỉ thúy qua mài giũa, còn cho củ sen và đài sen, còn ăn ở nhà hàng tư gia.
Dư Noãn Noãn bẻ ngón tay, kể từng chuyện một cho Hứa Thục Hoa .
Cô chậm, đôi khi dùng từ cũng đơn giản, Hứa Thục Hoa vẫn luôn mỉm lắng , một chút thiếu kiên nhẫn nào.
Đợi cô xong, Hứa Thục Hoa mới , “Vui như , thế bà nội đưa con thành phố, ?”
Dư Noãn Noãn gật đầu thật mạnh, “Dạ !”
Đương nhiên là ! Cô còn đến thành phố bán đồ kiếm tiền nữa chứ!
“ Noãn Bảo, Ngốc Bảo đợi con cả buổi sáng , đang ở trong phòng con đấy, con tìm nó ! Bà chuyện với bố con một lát!”
Cố Mặc đợi cô cả buổi sáng?
Trong phút chốc, Dư Noãn Noãn cảm thấy cả .
Dư Noãn Noãn , về phía Dư Hải, “Bố, đài sen!”
Cô thể tay !
Dư Hải vô cùng lưu luyến Dư Noãn Noãn, chậm rãi đưa cho cô một cái đài sen, “Noãn Bảo , con quan tâm đến bố nữa ?”
Dư Noãn Noãn liếc Dư Hải, cảm thấy hai bố con họ lúc thật sự là đồng bệnh tương liên.
Dư Noãn Noãn nhận lấy đài sen, dùng tay vỗ nhẹ tay Dư Hải: Bố! Tự cầu phúc ! Con cũng tự cầu phúc đây!
Lúc cầm đài sen phòng, Dư Noãn Noãn vẫn đang suy nghĩ một vấn đề: Bạn nhỏ mà giận thì dỗ thế nào đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-279-co-phai-em-co-anh-trai-nho-khac-roi-khong.html.]
Bây giờ mới thấy lợi ích của Baidu!
Nếu Baidu, cô cần sầu não thế ?
Dư Noãn Noãn nhỏ chân ngắn, vốn chậm, cô cố tình chậm hơn, nên thời gian càng kéo dài.
Khó khăn lắm mới lề mề đến cửa phòng, ngẩng mắt lên thấy Cố Mặc đang giường.
Cố Mặc lẽ cũng mới ngủ dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đỏ hây hây, đôi mắt cũng ươn ướt, trông vô cùng đáng yêu.
Dù đang nhíu c.h.ặ.t đôi mày, Dư Noãn Noãn vẫn sợ, tiếp tục về phía , cuối cùng dừng bên giường, giơ cao đài sen trong tay, “Anh, cho !”
Cố Mặc liếc đài sen, ánh mắt dời về phía khuôn mặt Dư Noãn Noãn, “Em chơi!”
Dư Noãn Noãn định giải thích, Cố Mặc tiếp, “Không với , cũng dẫn ! Có em ở bên ngoài trai nhỏ khác ?”
Cái gì gọi là trai nhỏ khác ?
Cô vốn dĩ trai nhỏ khác mà.
Không chỉ , mà còn sáu !
Dư Noãn Noãn suýt nữa câu , may mà lời đến bên miệng, cô nhận điều .
Đây là một cái bẫy!
Không ngờ Cố Mặc trông ngốc manh đáng yêu như mà hỏi câu hỏi chí mạng.
Xem lời của Thẩm Đạc cũng sai.
Dư Noãn Noãn chớp chớp mắt thật mạnh, “Anh, em dẫn cùng! Được ?”
“Hừ!”
Cố Mặc hừ một tiếng thật mạnh, đầu sang một bên.
Dư Noãn Noãn suy nghĩ một lát, đặt đài sen lên giường, “Anh, ăn củ sen ?”
Nói , ánh mắt Dư Noãn Noãn dừng cánh tay của Cố Mặc, “Củ sen trắng trẻo mập mạp, giống như tay của .”
Nghe thấy lời , Cố Mặc đột ngột đầu , chằm chằm cánh tay của Dư Noãn Noãn, “Tay của em cũng trắng mập như thế !”