Cố Mặc lấy từ trong túi một con d.a.o gấp nhỏ, mở định cắt quả táo.
Nhìn thấy Cố Mặc lấy d.a.o , Hứa Thục Hoa thể nhịn nữa, vội vàng chạy lên phía , “Noãn Bảo, Ngốc Bảo! Không nghịch d.a.o nhé!”
Đột nhiên thấy giọng của Hứa Thục Hoa, Dư Noãn Noãn và Cố Mặc đều giật nảy , đồng thời đầu .
Đây là đầu tiên hai đứa trẻ hợp tác, đây đều vạn vô nhất thất, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc, luôn ai phát hiện.
Hôm nay trùng hợp như , Hứa Thục Hoa phát hiện chứ!
Dư Noãn Noãn và Cố Mặc , đồng thời lùi một bước nhỏ.
Nếu thể, thực hai đứa trẻ bỏ chạy luôn.
Trong mắt Hứa Thục Hoa lúc chỉ con d.a.o nhỏ trong tay Cố Mặc, căn bản chú ý đến biểu cảm của hai đứa trẻ.
Cho đến khi lấy con d.a.o nhỏ từ tay Cố Mặc, Hứa Thục Hoa mới thở phào nhẹ nhõm, cau mày với Cố Mặc, “Ngốc Bảo, cháu thể mang theo d.a.o nhỏ trong chứ! Lỡ như thương thì ?”
Cố Mặc mím khóe môi, cụp mắt xuống, “Cháu ạ!”
Hứa Thục Hoa sang Dư Noãn Noãn, thấy quả táo lớn mà Dư Noãn Noãn đang ôm trong tay, mí mắt liền bắt đầu giật giật, “Cái ... Noãn Bảo , cháu ăn táo ?”
Dư Noãn Noãn gật đầu, “Bà nội, ngon lắm ạ!”
Cũng là do nguyên nhân dị năng, là do giống táo khá , mà hương vị của quả táo đặc biệt ngon.
Kiếp , Dư Noãn Noãn thực thích ăn táo cho lắm.
bây giờ, Dư Noãn Noãn hét lớn một tiếng, cô thích ăn táo! Siêu thích!
Ánh mắt của Hứa Thục Hoa chuyển qua chuyển Dư Noãn Noãn và Cố Mặc, “Noãn Bảo, Ngốc Bảo, đây là đầu tiên hai đứa hái táo đúng ?”
Bà nãy rõ, hai đứa trẻ hợp tác vô cùng ăn ý, chắc chắn là đầu tiên .
Dư Noãn Noãn và Cố Mặc , Cố Mặc lên tiếng, “Là thứ ba ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-286-ngoc-bao-sao-chau-co-the-mang-theo-dao-nho-trong-nguoi-chu.html.]
Cứ nghĩ đến việc Dư Noãn Noãn trong lúc bà , bục đất cao như , Hứa Thục Hoa liền cảm thấy chút nghẹt thở.
ngặt nỗi, thể quát mắng hai đứa trẻ.
Hứa Thục Hoa hít sâu một , hỏi chuyện mà khá tò mò, “Vậy lõi táo ?”
Hai đứa nhóc thể nào ăn luôn cả lõi táo chứ?
Dư Noãn Noãn chỉ Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, “Chúng ăn ạ!”
Hứa Thục Hoa về phía Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, hai con ch.ó còn thè lưỡi, vẫy vẫy đuôi với Hứa Thục Hoa.
Hứa Thục Hoa lườm hai con ch.ó một cái: Làm nũng cũng vô dụng! Đồng bọn!
Thảo nào hai , mà để chút dấu vết nào, hóa là còn hai đứa đồng bọn tiêu hủy bằng chứng !
Dư Noãn Noãn cúi đầu quả táo trong tay, Hứa Thục Hoa, “Bà nội, ăn!”
Quả táo hái cũng hái xuống , thể nào gắn nữa đúng ?
Cô cũng bản lĩnh đó a!
Hứa Thục Hoa từng nghĩ đến việc bảo Dư Noãn Noãn gắn quả táo , nhận lấy quả táo thở dài một , “Bà nội gọt vỏ cho hai đứa! Sau ăn thì với bà nội, bà nội hái giúp hai đứa, lén lút hái nữa, ? Noãn Bảo, nãy cháu cao như nguy hiểm lắm đấy! Ngốc Bảo, d.a.o bà tịch thu nhé!”
Cùng với tiếng cằn nhằn của Hứa Thục Hoa, vỏ táo cũng gọt sạch, bà cắt cho Dư Noãn Noãn và Cố Mặc mỗi đứa một miếng lớn, phần còn thì tự ăn.
Vừa c.ắ.n một miếng, Hứa Thục Hoa kinh ngạc.
Quả táo !
Ngon quá !
Thảo nào Dư Noãn Noãn và Cố Mặc hành động hết đến khác, ngon như , bà cũng ăn thêm mấy quả!