Hứa Thục Hoa gặm quả táo sạch sẽ, cuối cùng chỉ còn cái lõi táo, lúc mới dùng d.a.o cắt đôi, chia cho Tiểu Hắc và Tiểu Bạch.
Tiểu Hắc và Tiểu Bạch một chút cũng kén ăn, vỏ táo gọt xuống lúc nãy chúng tranh ăn sạch , bây giờ Hứa Thục Hoa ném lõi táo cho chúng, chúng há miệng là đớp trúng, nhai hai cái nuốt chửng, thè lưỡi Hứa Thục Hoa với ánh mắt thèm thuồng.
Hứa Thục Hoa vỗ vỗ tay, “Nhìn gì? Ta cũng hết .”
Hai con ch.ó lẽ là hiểu, mà đồng thời đầu sang Dư Noãn Noãn.
Nhìn thấy hành động của hai con ch.ó, Hứa Thục Hoa đột nhiên một sự thôi thúc —— ăn thịt ch.ó !
May mà lúc Dư Noãn Noãn đang xúm cùng Cố Mặc ăn, căn bản chú ý đến hành động của Tiểu Hắc và Tiểu Bạch.
Dư Noãn Noãn c.ắ.n một miếng táo nhỏ, nhai hai cái, mang theo vẻ tiếc nuối với Cố Mặc, “Anh ơi, thể lén lút hái nữa .”
Giọng điệu của Cố Mặc cũng mang theo sự tiếc nuối, “Không còn d.a.o nhỏ nữa !”
Cậu giấu một con d.a.o nhỏ dễ dàng lắm ?
Giọng của hai đứa trẻ tuy nhỏ, nhưng xung quanh yên tĩnh, Hứa Thục Hoa ở gần hai đứa, nên rõ mồn một cuộc đối thoại của chúng.
Chính vì rõ, Hứa Thục Hoa mới giật giật mi tâm.
Xem bà theo sát hai đứa trẻ , nếu còn hai đứa nhóc thể chuyện gì nữa.
May mà chỉ là tham ăn, hái một quả táo.
Nếu mà cho cả một cây táo chín hết, thì đây!
Cho đến khi Dư Noãn Noãn và Cố Mặc ăn xong quả táo trong tay, Hứa Thục Hoa mở bình nước , dùng nước trong bình rửa tay và rửa mặt cho hai đứa, lúc mới dẫn hai đứa rời khỏi đây.
Vừa chuyện phía Cố Kiến Quốc bận rộn, Tần Nguyệt Lan liền phía , tình cờ chạm mặt bọn họ.
“Ngốc Bảo và Noãn Bảo nãy chơi gì thế?”
Dư Noãn Noãn và Cố Mặc , đồng thời lắc đầu, “Bí mật ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-287-dua-chau-di-tim-bo-co-duoc-khong.html.]
Nghe hai đứa trẻ , Tần Nguyệt Lan cũng để trong lòng.
Bí mật của trẻ con thì thể là gì chứ, chẳng qua cũng chỉ là ăn uống vui chơi, cũng như .
——
Buổi tối, Dư Noãn Noãn tắm rửa xong giường , mà vẫn thấy Dư Hải về.
Hứa Thục Hoa bưng chậu nước tắm ngoài đổ , về phòng Dư Noãn Noãn, bên mép giường, nhỏ với Dư Noãn Noãn, “Noãn Bảo , lát nữa bà nội dẫn cháu ngoài ?”
Dư Noãn Noãn , đôi mắt lập tức trở nên sáng lấp lánh, “Đi ạ?”
“Đưa cháu tìm bố, ?”
“Dạ !”
Hứa Thục Hoa mặc quần áo cho Dư Noãn Noãn, lúc mới bế Dư Noãn Noãn khỏi cửa.
Những khác trong nhà họ Dư cũng hỏi nguyên nhân, dù họ hỏi Hứa Thục Hoa cũng sẽ , chi bằng dứt khoát hỏi.
Lúc Hứa Thục Hoa bế Dư Noãn Noãn , trong tay còn cầm một cái bọc nhỏ, giấu giữa bà và Dư Noãn Noãn, nên ai phát hiện .
Lúc , phần lớn trong thôn đều về nhà tắm rửa chuẩn ngủ, bên ngoài ai.
Hứa Thục Hoa bế Dư Noãn Noãn một mạch đầu thôn, khi khỏi thôn lâu, liền thấy bên đường đỗ một chiếc xe tải mui bạt.
Bọn họ mới đến gần, xe liền nhảy xuống một , “Mẹ! Cuối cùng cũng đến !”
Tối nay trăng, nên Dư Noãn Noãn rõ nhảy xuống là ai, còn giật một cái.
Cho đến khi thấy giọng của Dư Hải, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Hứa Thục Hoa vỗ một cái lưng Dư Hải, “Làm gì thế! Xem Noãn Bảo sợ kìa!”
Vừa Dư Noãn Noãn dọa sợ, Dư Hải cũng nữa, ghé sát nhỏ giọng hỏi, “Noãn Bảo, con ? Có dọa sợ ?”