Dư Noãn Noãn đang nghĩ ngợi, liền cảm nhận ánh mắt rơi , nương theo cảm giác sang, liền thấy Cố Mặc đang chằm chằm cô.
“Anh ơi?” Dư Noãn Noãn khẽ gọi.
Cố Mặc bước lên phía một bước, “Noãn Bảo, cũng giúp em buộc tóc nhé?”
Cậu mới xong, Dư Hải cầm lược và dây chun chạy .
Dư Noãn Noãn từ chối, nhưng bảy cùng ấn xuống chiếc ghế đẩu nhỏ.
Dư Hải cầm lược, Cố Mặc cầm dây chun, năm còn thì một bên .
Bị bảy chằm chằm , Dư Noãn Noãn đống lửa thì chớ, còn cảm thấy mái tóc của khó mà giữ .
Trần Xảo Cầm bưng một bát cháo lớn bước , liền thấy cảnh tượng , còn giật một cái, “Vĩ Tử, mấy đứa đang gì thế?”
“Thím tư, bọn cháu đang buộc tóc cho Noãn Bảo!”
Dư Vĩ chuyện, động tác tay cũng dừng , tiếp tục chải tóc cho Dư Noãn Noãn.
Trần Xảo Cầm cảm thấy chút buồn , “Cái thằng bé , cháu thì buộc tóc gì chứ, để đó để đó, lát nữa bưng cơm xong thím sẽ buộc cho Noãn Bảo.”
Dư Noãn Noãn định gật đầu đồng ý, Trần Xảo Cầm đặt cháo lên bàn, bước nhanh ngoài.
Dư Vĩ hề dừng động tác tay, tiếp tục từ từ chải tóc cho Dư Noãn Noãn.
Mặc dù động tác chút lóng ngóng, nhưng cũng coi như là nhẹ nhàng, Dư Noãn Noãn hề cảm thấy đau.
Đợi chải tóc suôn sẻ , Dư Vĩ chút nên tay thế nào.
“Noãn Bảo, buộc một cái buộc hai cái? Anh nhớ bà nội thích tết tóc cho em? Tết thế nào nhỉ?”
Nghe thấy câu hỏi của Dư Vĩ, Dư Noãn Noãn vội vàng dậy, “Anh cả, đợi !”
Cô trở thành vật thí nghiệm của Dư Vĩ !
Dư Vĩ ấn vai Dư Noãn Noãn xuống, “Noãn Bảo, em mau ngay ngắn, nếu lát nữa buộc , thì trách nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-291-noan-bao-anh-cung-giup-em-buoc-toc-nhe.html.]
Dư Noãn Noãn, “?”
Ý của là, buộc , còn trách em ?
Cố Mặc một bên , thấy Dư Vĩ chần chừ mãi tay, liền chút chướng mắt, “Để em!”
Nói , Cố Mặc bước lên , giật lấy chiếc lược từ tay Dư Vĩ.
Cố Mặc cao hơn Dư Noãn Noãn là bao, cũng may là Dư Noãn Noãn bây giờ đang , nếu Cố Mặc với tới tóc cô cũng khó khăn.
Dư Noãn Noãn cảm nhận chiếc lược nhẹ nhàng lướt qua da đầu, đó liền bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô.
Cố Mặc chia tóc hai nửa, và dùng dây chun buộc một nửa .
Dư Noãn Noãn dụng tâm cảm nhận một chút, đ.á.n.h giá trong lòng: Kỹ thuật ! Buộc lỏng lẻo quá!
Đang nghĩ ngợi, liền cảm nhận bàn tay nhỏ bé từ từ luồn lách trong nửa phần tóc đang xõa còn .
Dư Noãn Noãn xem Cố Mặc đang gì, nhưng cô mới nhúc nhích một chút, thấy Cố Mặc , “Noãn Bảo, đừng động đậy!”
Dư Noãn Noãn: Được ! Em động đậy!
Dư Noãn Noãn ngay ngắn nghiêm chỉnh, mặc cho Cố Mặc nghịch ngợm tóc .
Qua một lúc lâu, Dư Noãn Noãn cảm nhận , Cố Mặc tháo nửa phần tóc buộc lên , bàn tay nhỏ bé luồn qua luồn trong tóc cô.
Dư Noãn Noãn tò mò vô cùng, nhưng cũng chỉ thể kiên nhẫn chờ đợi.
Vừa ngước mắt lên thấy Dư Vĩ, Dư Noãn Noãn liền , “Anh cả! Gương!”
Trong phòng cô một cái gương, cứ để bàn, mỗi ngày lúc Hứa Thục Hoa buộc tóc cho cô, đều đặt gương mặt cô, để cô .
Dư Vĩ đáp một tiếng, chạy chậm khỏi phòng.
Chẳng mấy chốc, Dư Vĩ cầm gương chạy về.