Vừa đến bờ sông, bốn Dư Vĩ, Dư Khải, Dư Dũng, Dư Kiệt, giống như những quả pháo nhỏ lao v.út , tìm những bạn quen thuộc của chúng để cùng chơi đùa.
Dư Noãn Noãn Dư Vĩ chạy ngày càng xa, đặc biệt lao lên hỏi Dư Vĩ, rốt cuộc còn nhớ khi đến đây gì .
Rõ ràng là dẫn cô bờ sông câu tôm mà, mới đến bờ sông, quên béng cô đầu .
Dư Noãn Noãn bĩu môi, cả chút đáng tin cậy nha!
Cố Mặc đầu thấy biểu cảm của Dư Noãn Noãn, vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ , “Noãn Bảo, giúp em câu tôm.”
Dư Noãn Noãn Cố Mặc chỉ cao hơn nửa cái đầu, đối với lời của tỏ vẻ hoài nghi, đồng thời cũng cảm thấy Cố Mặc chút rõ tình hình hiện tại.
Chỉ với cái hình ba khúc của hai đứa, mà còn đòi câu tôm ?
Đừng rơi xuống sông mồi cho tôm là may lắm !
Dư Soái bước nhanh vài bước tới, chắn mặt Cố Mặc, với Dư Noãn Noãn, “Noãn Bảo, năm dẫn em câu tôm, em đợi nhé, năm đào giun đất ngay đây.”
Nói xong, Dư Soái cũng đợi Dư Noãn Noãn trả lời, đầu gọi Dư Cương bên cạnh, “Lão Lục, , chúng đào giun đất thôi!”
Dư Cương một lời, theo Dư Soái về phía bãi bùn ướt bên bờ sông.
Môi trường sống yêu thích của giun đất, cùng với những nơi chúng thường xuyên xuất hiện, đối với Dư Soái và Dư Cương từ nhỏ chạy nhảy trong thôn mà , căn bản là bí mật gì, hai nhanh đào giun đất mang về.
Trong tay Trần Xảo Cầm cầm cần câu bằng cành tre, lưỡi câu chính là kim khâu quần áo trong nhà khi nung đỏ, dùng sức bẻ cong .
Dư Soái cầm lưỡi câu, cẩn thận móc một con giun đất lên, đưa cần câu cho Dư Noãn Noãn, “Noãn Bảo, cho em ! Chúng câu tôm thôi!”
Thấy Dư Soái định dẫn cô về phía bờ sông, Dư Noãn Noãn vội vàng kéo Dư Soái , “Anh năm, đằng !”
Dư Noãn Noãn chỉ một chỗ cách xa đám đông một đoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-294-noan-bao-anh-giup-em-cau-tom.html.]
Bên ồn ào náo nhiệt như , cá tôm to gan đến mấy cũng dám bơi tới a!
Dư Soái thì ý kiến gì, Dư Noãn Noãn thì đó, theo Dư Noãn Noãn về phía bên .
Trần Xảo Cầm luôn theo phía bọn trẻ, hề can thiệp quyết định của chúng.
Đến nơi, Trần Xảo Cầm giúp ném lưỡi câu xuống sông, để Dư Noãn Noãn một tảng đá, hai tay cầm cần câu, tĩnh tâm đợi cá tôm c.ắ.n câu.
Tạo hình của Cố Mặc cũng giống Dư Noãn Noãn, cũng cầm một chiếc cần câu, một tảng đá bên cạnh Dư Noãn Noãn.
Dư Cương và Dư Soái hai đào thêm một ít giun đất, còn nhặt từ một cái chai thủy tinh chỉ còn một nửa, bỏ hết giun đất đào trong đó.
Dư Noãn Noãn chỉ một cái, liền vội vàng thu hồi ánh .
Hàng chục con giun đất to béo quấn lấy , ngừng vặn vẹo uốn éo, cảnh tượng đó, mà nổi hết cả da gà.
Đừng là Dư Noãn Noãn, ngay cả Trần Xảo Cầm cũng chỉ hai cái nữa.
Cũng chỉ trẻ con, trời sợ đất sợ, thấy những thứ cũng chỉ cảm thấy vui vẻ, một chút cũng thấy ghê tởm.
Trần Xảo Cầm phía Dư Noãn Noãn và bọn trẻ, bốn đứa trẻ xếp hàng, mỗi đứa cầm một chiếc cần câu, dáng vẻ lưng thẳng tắp, liền chút buồn .
Trẻ con thật sự ngây thơ a, cứ tưởng một cái cần câu, móc một con giun đất lên lưỡi câu, là thể câu cá tôm.
Nếu thật sự là như , hai bên bờ con sông chắc chắn ngày nào cũng chật kín .
Bây giờ tại ai?
Còn vì cá tôm con sông đều thành tinh hết ?