Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 295: Em Gái Tớ Giỏi Chưa

Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:41:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhắc đến cá, Trần Xảo Cầm nhớ đến một chuyện khác.

 

Lần nhà họ bắt nhiều cá từ con sông như , cũng là Noãn Bảo ở đó.

 

Lần cũng Noãn Bảo ở đây, liệu thể...

 

Đang nghĩ ngợi, Trần Xảo Cầm liền thấy Dư Noãn Noãn đột nhiên dậy, “Mẹ! Mẹ!”

 

Dư Noãn Noãn chút sốt ruột, nhưng càng sốt ruột, cái miệng càng lời, chỉ thể gọi tiếng , những từ khác thì gọi .

 

Trần Xảo Cầm thấy Dư Noãn Noãn như , vội vàng chạy lên phía , “Noãn Bảo thế? Sao thế Noãn Bảo?”

 

Dư Noãn Noãn dùng sức nắm c.h.ặ.t cần câu, nhưng nhấc lên , chỉ , đầu cần câu nước, mà còn đang chìm xuống.

 

Thấy , Trần Xảo Cầm cũng màng đến việc chuyện nữa, đồng thời hai tay nắm lấy cần câu, với Dư Noãn Noãn, “Noãn Bảo con buông tay .”

 

Dư Noãn Noãn buông tay, Trần Xảo Cầm liền dùng sức giật một cái, kéo cần câu từ nước lên.

 

Vì sức của cô quá lớn, dây câu trực tiếp một vòng trung, đó liền thấy thứ gì đó rơi phịch xuống đất.

 

Nhìn kỹ , thứ đang mặt đất giãy đành đạch, là một con cá to béo.

 

Trần Xảo Cầm dụi dụi mắt, chút dám tin, “Thật sự câu ?”

 

con sông từ khi nào dễ câu như ?

 

Trần Xảo Cầm con cá đó dám tin, Dư Noãn Noãn cũng dám tin.

 

Hôm nay cô thật sự chỉ đến chơi thôi, câu tôm cô cũng bận tâm, nên căn bản hề động tay động chân gì.

 

Vậy con cá chạy đến lưỡi câu của cô?

 

Chẳng lẽ thật sự là giun đất thu hút tới?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-295-em-gai-to-gioi-chua.html.]

Bên câu con cá to béo, gây động tĩnh nhỏ, nhanh những đứa trẻ tinh mắt thấy, miệng la hét chạy về phía bên .

 

Mấy em Dư Vĩ thấy động tĩnh, cũng chạy tới, cá là do Dư Noãn Noãn câu , đều mang vẻ mặt tự hào, hất cằm lên cao, với những bạn bên cạnh, “Em gái tớ giỏi ! Có thể câu con cá to thế !”

 

tất nhiên là ngưỡng mộ, nhưng cũng tin lời .

 

“Chém gió! Em gái mới bao lớn, thể câu con cá to thế ?”

 

Dư Vĩ trợn tròn đôi mắt còn to hơn cả mắt cá, hai tay chống nạnh, hét lớn với đó, “Chính là thể! Em gái tớ giỏi nhất! Còn giỏi hơn tất cả các cộng !”

 

“Cậu hét cái gì mà hét! Có giỏi thì bảo em gái câu thêm một con cá nữa cho bọn tớ xem! Bọn tớ tận mắt thấy, mới công nhận em gái giỏi!”

 

Dư Vĩ hừ một tiếng, “Câu thì câu! Ai sợ ai chứ! Noãn Bảo, câu thêm một con cá nữa cho bọn họ xem!”

 

Dư Noãn Noãn trợn mắt há hốc mồm Dư Vĩ: Anh ơi, cứ thế mà đồng ý , hỏi ý kiến của em ?

 

ai bảo đây là trai chứ!

 

Làm trai c.h.é.m gió ngoài , em gái thể cản trở !

 

Dư Noãn Noãn gật đầu, “Dạ !”

 

Trần Xảo Cầm ý ngăn cản, nhưng vẻ mặt nghiêm túc của Dư Noãn Noãn, đành đưa cần câu cho Dư Noãn Noãn, tiện thể giúp cô móc một con giun đất lên lưỡi câu.

 

Tiếp theo, Dư Noãn Noãn ôm cần câu tảng đá, phía cô, là bốn em Dư Vĩ, cùng với cãi với Dư Vĩ lúc nãy.

 

Cậu bé tên là Trương Chí Cường, lớn hơn Dư Vĩ một tuổi, cũng học Dư Vĩ một lớp, năm nay học lớp hai trường tiểu học.

 

Lúc ở trường, Trương Chí Cường thường xuyên , Dư Vĩ thường xuyên khoe khoang em gái Dư Noãn Noãn của trong lớp, các bạn học trong lớp đều thích Dư Noãn Noãn.

 

Trương Chí Cường ý gì khác, chỉ cảm thấy Dư Vĩ khoe khoang quá đà .

 

Làm như ai em gái , em gái cũng đáng yêu a, mới mấy tháng tuổi, trắng trẻo mũm mĩm còn thổi bong bóng, cũng thích, nhưng cũng gặp ai cũng khoe khoang !

 

 

Loading...