Đồ ăn từ bột chiên dầu, vẫn là lúc mới lò nóng hổi ăn là ngon nhất.
Đợi đến khi nó nguội , ngấy dầu khó nhai.
Đã là tặng cho bố , đương nhiên nhân lúc còn nóng mang sang chứ!
Hứa Thục Hoa cũng cảm thấy đề nghị của Dư Noãn Noãn tuyệt, cho nên dậy bếp một chuyến.
Lúc Hứa Thục Hoa từ trong bếp , tay xách một chiếc giỏ tre nhỏ nhắn, trong giỏ tre còn đặt mấy chiếc xảo quả mới lò, nóng hổi bốc khói, tỏa mùi thơm hấp dẫn.
Ngửi thấy mùi vị , Dư Noãn Noãn chút ăn .
sờ sờ cái bụng nhỏ tròn xoe của , Dư Noãn Noãn từ bỏ ý định .
Cho dù ăn, cô cũng cái bụng đó để chứa nổi!
Hứa Thục Hoa tới, bỏ ba chiếc xảo quả trong đĩa, bao gồm cả thỏi vàng trong giỏ.
Thấy Hứa Thục Hoa định dẫn Dư Noãn Noãn và Cố Mặc ngoài, Dư Hải chút sốt ruột: “Mẹ, con còn chuyện chính với mà!”
“Lúc nào mà chẳng ! Hay là con cùng , luôn !”
Dư Hải gật đầu, quả thực dậy, theo bên cạnh Hứa Thục Hoa.
Dư Noãn Noãn và Cố Mặc tay trong tay phía , cũng thể cuộc đối thoại của Hứa Thục Hoa và Dư Hải.
Dư Hải ngày hôm nay quả thực chạy uổng công, khi lên thành phố, tiên đến đại lầu bách hóa lớn nhất thành phố, tìm quản lý ở đó.
Trải qua một hồi bàn bạc, để quản lý đó nếm thử vô hoa quả sấy khô mang theo, vụ ăn đàm phán thành công.
Đối với quá trình mà Dư Hải kể , Hứa Thục Hoa thực mấy bận tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-315-me-va-bo-se-di-cung-cac-con.html.]
dáng vẻ thao thao bất tuyệt của Dư Hải, bà cũng tiện ngắt lời , đành kiên nhẫn .
Cho đến khi Dư Hải nhắc đến chuyện giá cả, Hứa Thục Hoa mới mang vẻ mặt nghiêm túc : “Giá cả đàm phán thế nào ?”
Dư Hải hưng phấn vỗ tay một cái: “Giá cả đàm phán quả thực là ạ! Mẹ, quản lý , vô hoa quả sấy khô của chúng , chỉ cần đều chất lượng như loại con mang tới, ông sẽ thu mua với giá năm hào một cân.”
Hứa Thục Hoa liền nhíu mày.
Không là chê giá quá thấp, mà chính vì giá thấp, cho nên Hứa Thục Hoa mới cảm thấy kỳ lạ.
Thu mua của bọn họ với giá năm hào một cân, tiếp theo còn đóng gói chứ?
Cộng thêm những thứ linh tinh khác, nếu kiếm tiền, kiểu gì cũng bán đến một tệ một cân nhỉ?
Hứa Thục Hoa cảm thấy, cho dù là bán một tệ một cân, thì cũng là ít!
Người quản lý đầu óc vấn đề ?
Thấy Hứa Thục Hoa nhíu mày gì, Dư Hải liền Hứa Thục Hoa nghĩ đến điều gì, vội vàng giải thích: “Mẹ, con đang lo lắng điều gì. Lúc đó con thấy mức giá cũng giật , đó liền gặng hỏi hai câu, quản lý đó cũng với con , vô hoa quả của chúng mùi vị chất lượng đặc biệt , ông định bán ở thành phố, bán như giá, mang nơi khác cơ!”
Mặc dù lời giải thích vẫn khá mơ hồ, nhưng ít nhất cũng hiểu nguyên do trong đó.
Lông mày Hứa Thục Hoa dần giãn : “Vậy khi nào giao hàng?”
“Ngày mai ạ! Một con chắc chắn , bảo cả cùng con mới !”
Hứa Thục Hoa trầm ngâm một lát: “Ngày mai và bố con sẽ cùng bốn em các con!”
Đây là một vụ ăn lớn, đích trông chừng, Hứa Thục Hoa thực sự yên tâm.
Hơn nữa, trong lòng Hứa Thục Hoa cũng đang tính toán chuyện khác, chỉ là bây giờ vẫn gặp quản lý đó, cũng tiện , vẫn là đợi ngày mai gặp hẵng .