Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 339: Màu Này Thằng Bé Mặc Cũng Đẹp

Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:37:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Nguyệt Lan một dài như , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

 

Cố Kiến Quốc thấy , vội vàng nhẹ nhàng vỗ lưng Tần Nguyệt Lan: “Nguyệt Lan, đừng tức giận, cần thiết, em yên tâm, thể nào cho táo !”

 

Vì những quả táo , hai vợ chồng vất vả bận rộn hơn nửa năm, mỗi ngày ăn ngon ngủ yên, bây giờ cuối cùng cũng thấy thành quả, thể cho ?

 

Đương nhiên, nếu như nhà họ Dư, đối với họ, giúp đỡ họ nhiều như , tặng một ít táo ăn, đó là chuyện nên .

 

Còn như Vương Đệ Lai tìm đến cửa đòi hỏi, còn đòi hỏi quá đáng, thì một quả cũng thể cho.

 

Tần Nguyệt Lan chỉ sợ Cố Kiến Quốc mềm lòng, bây giờ Cố Kiến Quốc , trong lòng nhẹ nhõm, cảm giác chua xót liền dâng lên.

 

Vương Đệ Lai ở đó, Tần Nguyệt Lan rơi nước mắt mặt bà , hít một thật sâu, đè nén cảm giác xuống: “Kiến Quốc, đóng cửa , Đai Bảo ngủ trưa !”

 

“Được!”

 

Cố Kiến Quốc đáp một tiếng, bắt đầu đóng cổng lớn.

 

Vương Đệ Lai tiên những lời của Tần Nguyệt Lan cho ngây , đó thấy cổng lớn đột nhiên đóng , khi phản ứng đẩy cửa, thì đẩy nữa.

 

“Cố Kiến Quốc! Mày mở cửa cho tao! Đồ bất hiếu ! Mày mấy quả táo mà cũng cho!”

 

Vương Đệ Lai c.h.ử.i, dùng sức đập cửa, đập đến “beng beng” vang dội, nhưng vẫn thấy ai để ý đến bà .

 

Đập một lúc, Vương Đệ Lai đập nữa.

 

Đau tay!

 

Tấm cửa bằng gỗ thật, cứng ngắc, Vương Đệ Lai cứ dùng sức đập như , cho dù da bà dày đến , tay cũng đập đỏ lên, tê rần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-339-mau-nay-thang-be-mac-cung-dep.html.]

Vương Đệ Lai hai tay chống nạnh, lùi hai bước, đột nhiên lao lên, đá một cước cửa.

 

“Ối giời ơi!”

 

Vương Đệ Lai một chân chạm đất, hai tay ôm chân , nhảy tưng tưng đất một hồi lâu, đau đến mức ngũ quan cũng méo xệch.

 

“Cố Kiến Quốc! Đồ trời đ.á.n.h thánh vật! Lão nương để yên cho mày !”

 

Dư Noãn Noãn và trong sân vẫn im lặng lắng động tĩnh bên ngoài, cho đến khi bên ngoài yên tĩnh, mới cùng thu ánh mắt.

 

Hứa Thục Hoa Tần Nguyệt Lan với ánh mắt tán thưởng, nhưng gì về chuyện , mà : “Bác thấy Noãn Bảo và Đai Bảo cũng buồn ngủ , để hai đứa nó nhà ngủ , Nguyệt Lan con trông chừng một chút, bác từ cửa nhỏ, qua thẳng sân bên cạnh việc!”

 

Giờ , những khác trong nhà họ Dư chắc chắn ăn trưa xong, dọn dẹp mảnh đất hoang .

 

Hứa Thục Hoa xong Dư Noãn Noãn: “Noãn Bảo, con ngủ trưa cùng ?”

 

Dư Noãn Noãn gật đầu: “Dạ ạ!”

 

Cô quả thực buồn ngủ đến mở nổi mắt, Hứa Thục Hoa bế nhà giường, chạm gối ngủ .

 

Cố Mặc cho Tần Nguyệt Lan bế, tự trèo lên giường, cởi giày, Dư Noãn Noãn ngủ ngay lập tức, lúc mới tìm một chỗ cách Dư Noãn Noãn xa một chút để xuống.

 

Thấy hai đứa đều ngủ, Hứa Thục Hoa và Tần Nguyệt Lan đắp chăn cho hai đứa, lúc mới từ trong nhà .

 

Cố Kiến Quốc xách giỏ táo, tiễn Hứa Thục Hoa khỏi cửa nhỏ, Hứa Thục Hoa vòng, qua sông, đến sân lớn bên sông, lúc mới đóng cửa .

 

Sau khi trở về, Cố Kiến Quốc thấy Tần Nguyệt Lan đang gốc cây hương xuân, tay cầm len đan áo.

 

Nhìn thấy cuộn len màu đỏ, Cố Kiến Quốc liền : “Đai Bảo da trắng, màu thằng bé mặc cũng !”

 

 

Loading...