Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 347: Mua Hai Chiếc, Lái Một Chiếc, Vứt Một Chiếc

Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:37:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dư Hải sớm tìm việc , chỉ là dám .

 

thì bây giờ nhà họ cũng nhiều tiền tiết kiệm, còn nợ Cố Kiến Quốc năm trăm tệ.

 

Bây giờ Hứa Thục Hoa đề cập đến chuyện , vui đến mức khóe miệng sắp nhếch đến tận mang tai, giọng vang dội đáp , “Vâng ạ!”

 

Dư Hải đặt Dư Noãn Noãn xuống đất, cùng Dư Chấn Dân.

 

Mãi cho đến khi Dư Chấn Dân và Dư Hải đều khỏi cổng lớn, Hứa Thục Hoa mới nhớ , “Quên hỏi một tiếng, chuyện mua xe thế nào !”

 

Câu Hứa Thục Hoa với Dư Giang, Dư Giang , “Lát nữa lúc về, qua bên nhà Kiến Quốc xem là ngay thôi!”

 

Mặt trời sắp lặn, trời cũng sắp tối, họ cũng nên về nhà .

 

Hứa Thục Hoa định gật đầu, Dư Noãn Noãn giọng non nớt, “Mua , mua ạ!”

 

Hứa Thục Hoa cúi đầu Dư Noãn Noãn, “Noãn Bảo, mua cái gì ?”

 

“Mua xe ạ!”

 

“Mua loại nào thế?”

 

Dư Noãn Noãn suy nghĩ một chút, tổng kết, “Ba bánh, màu đỏ, đắt!”

 

Không là cô giải thích rõ , chỉ là tuổi của cô còn nhỏ, quá rõ ràng ngược sẽ khiến thấy kỳ lạ, bây giờ dùng vài từ để tổng kết như mới phù hợp với lứa tuổi của cô.

 

Tuy ba từ đơn giản, nhưng trong đầu Hứa Thục Hoa và Dư Giang hiện hình ảnh.

 

Thực chỉ riêng từ “ đắt” thôi cũng đủ để hình dung .

 

“Noãn Bảo thích ? Đợi sang năm chúng kiếm tiền, cũng mua một chiếc!”

 

Đây là thứ hai Hứa Thục Hoa mua xe, Dư Giang xong, miệng há , cuối cùng gì.

 

Quả đồi vẫn còn hoang vu, đến chuyện kiếm tiền mua xe ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-347-mua-hai-chiec-lai-mot-chiec-vut-mot-chiec.html.]

Sang năm nhất định sẽ kiếm tiền ?

 

Dư Giang còn đang nghi ngờ, Dư Noãn Noãn giọng non nớt, “Mua hai chiếc, lái một chiếc, vứt một chiếc!”

 

Dư Giang, “!?”

 

Dư Giang vô cùng kinh ngạc Dư Noãn Noãn, ngờ cô cháu gái nhỏ tuổi lớn, mà chí hướng lớn.

 

Anh còn đang nghi ngờ khả năng mua xe , cô lái một chiếc, vứt một chiếc !

 

Hứa Thục Hoa cũng lời của Dư Noãn Noãn cho kinh ngạc, vội vàng xổm xuống mặt Dư Noãn Noãn, nghiêm túc với cô, “Noãn Bảo , chúng kiếm tiền cũng tiết kiệm, thể lái một chiếc, vứt một chiếc ! Con xem bác cả, bác hai, bác ba của con và cả bố con nữa, là bốn , cộng thêm ông nội con là năm , mỗi một chiếc chẳng hơn !”

 

Nghe , Dư Noãn Noãn kinh ngạc há to miệng nhỏ.

 

Không hổ là bà nội của cô, còn dám nghĩ hơn cả cô!

 

Mua năm chiếc xe ba bánh, ít nhất cũng một vạn tệ nhỉ?

 

Hộ gia đình vạn tệ của những năm chín mươi giàu , chẳng lẽ bà nội cô trở thành hộ vạn tệ ngay từ đầu những năm tám mươi ?

 

Dư Noãn Noãn tưởng tượng cảnh đó, cảm thấy thật sự tuyệt!

 

Thế là, Dư Noãn Noãn gật đầu thật mạnh, “Nghe lời bà nội!”

 

Nhìn hai bà cháu đang nghiêm túc, Dư Giang đột nhiên gì nữa, việc.

 

Chí hướng của ruột và cháu gái nhỏ xa vời như , nếu nhanh ch.óng việc, thì chí hướng đến bao giờ mới thực hiện ?

 

Nhân lúc trời tối, Dư Giang việc, Hứa Thục Hoa thì dắt Dư Noãn Noãn tìm mấy em Dư Vĩ.

 

Vì ở nhà ai, nên khi tan học, mấy em Dư Vĩ đến thẳng đây.

 

Lúc Dư Noãn Noãn và Hứa Thục Hoa qua đó, mấy Dư Vĩ đang dùng gậy gỗ đào hố đất.

 

Mỗi một cây gậy gỗ nhỏ, hì hục mãi mà cũng đào cái hố to bao nhiêu.

 

 

Loading...