Thập Niên 80: Sống Lại Làm Bé Cưng - Chương 355: Sao Lại To Thế Này

Cập nhật lúc: 2026-04-04 00:37:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc vẫn còn sớm, tiệm t.h.u.ố.c cũng mới mở cửa, mấy .

 

Dư Hải bước xuống xe, còn kịp bế Dư Noãn Noãn và Cố Mặc xuống, Tạ lão từ ngoài cửa bước .

 

Tạ lão ha hả Dư Hải: “Dư Hải! Sao đến đây?”

 

Nghe , Dư Hải , thấy Tạ lão, mặt cũng nở nụ : “Tất nhiên là đến mang đồ cho ngài !”

 

“Đồ gì? Cậu tìm đồ gì trong núi thế?”

 

“Còn thể là gì nữa, chẳng là Hoài sơn d.ư.ợ.c mà đây ngài từng với cháu .”

 

Tạ lão vốn đang thoải mái, thấy câu , nụ mặt liền thu , bước nhanh đến bên xe: “Tìm thấy thật ? Lấy xem nào!”

 

Dư Hải gạt mớ rơm rạ phủ gùi sang một bên, : “Tất nhiên là thật , chuyện cháu thể mang đùa ?”

 

Lúc Dư Hải chuyện, Tạ lão cũng đến cạnh xe.

 

Tạ lão cầm một củ mài lên xem xét cẩn thận, bẻ một đoạn từ một đầu củ mài, đưa lên mũi ngửi ngửi: “Không tồi! Có thể đào nhiều Hoài sơn d.ư.ợ.c mọc dại thế , vận may của cũng khá đấy! Khiêng ! lấy hết!”

 

“Tạ lão, đợi một chút——”

 

“Sao thế?” Tạ lão hồ nghi Dư Hải: “Cậu bán cho ? Thế cất công mang đến cửa tiệm gì?”

 

Dư Hải hì hì: “Ngài xem ngài gì kìa, thể bán cho ngài ! Nếu ngài , tất nhiên là bán hết cho ngài , chỉ là chỗ cháu đào chỉ ngần . Ngài đấy thôi, năm nay nhà cháu thầu một ngọn núi, đây là lúc khai hoang phát hiện , mọc cả một mảng lớn, xem chừng sản lượng ít. Chẳng đây ngài từng với cháu chuyện Hoài sơn d.ư.ợ.c , nên cháu đào một ít mang đến cho ngài xem , ngài xem ngài cần bao nhiêu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-80-song-lai-lam-be-cung/chuong-355-sao-lai-to-the-nay.html.]

Nghe Dư Hải giải thích, Tạ lão lúc mới gật đầu: “Thế còn , tất nhiên là lấy hết !”

 

“Thật sự lấy hết ạ?”

 

“Sao? Cậu còn tin lời ?”

 

“Không .” Dư Hải liên tục xua tay: “Chỉ là ngài thấy rốt cuộc bao nhiêu thôi, tuy đào hết lên, nhưng cháu nghĩ chắc chắn ít .”

 

Tạ lão để tâm: “Đồ mọc dại thì thể bao nhiêu chứ, đào Hoài sơn d.ư.ợ.c dại chất lượng thế là may mắn lắm ?”

 

“Tạ lão, hôm nay ngài bận ? Hay là, ngài theo cháu về xem thử? Đào lên ngay mặt ngài, đảm bảo ngài thu mua là đồ tươi nhất.”

 

Tạ lão suy nghĩ một chút, liền gật đầu đồng ý: “Được thôi, nào!”

 

Dư Hải chút ngại ngùng: “Vẫn , Tạ lão, ngài xem thể đợi thêm chút nữa , em của cháu còn mang táo nhà trồng đến bán, cháu giúp bán hết táo chúng hẵng về.”

 

Cố Kiến Quốc tuy tiến bộ hơn một chút, nhưng chuyện rao bán ngoài đường thế vẫn từng , để một ở huyện bán táo, Dư Hải thật sự yên tâm.

 

Nghe đến táo, Tạ lão hứng thú: “Táo nhà trồng ? Để xem, nếu ngon cũng lấy hai cân.”

 

Dư Hải nháy mắt với Tạ lão: “Tạ lão , lấy hai cân thì ít đấy.”

 

Nói , Dư Hải lật tấm vải phủ sọt táo , lấy một quả táo to đưa cho Tạ lão xem: “Tạ lão ngài xem, một quả gần một cân , ngài lấy hai cân, ít ?”

 

Nhìn quả táo trong tay Dư Hải, Tạ lão cũng sững sờ: “Quả táo , to thế ?”

 

 

Loading...